Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

Viết vài dòng chơi...

           Đã bảo blog là nhật ký rồi mà vẫn không dám viết lên những điều tận trong tâm can mình, như thể viết mà dự liệu rồi sẽ có ai đó sẽ đọc của mình ấy.Đã lấy nick là khác rồi mà cứ sờ sợ có một ngày ai đó sẽ biết trang này là của mình, rồi khen chê, rồi tò mò mệt mỏi lắm…
Không như ngày xưa, người ta viết nhật ký  vào trong cuốn sổ bằng những nét mực nghiêng nghiêng, để đầu giường, cất vào rương, tủ cá nhân; để một lần mở ra lại thấy thân thuộc, như tri kỷ của mỗi người. Thế mới có những trang đầy bi hùng của các thế hệ đã một thời hoa lửa.
Cũng có khi mình viết thật, rất thật mà người lại nghĩ đó là muôn điều thêu dệt, muôn mặt cuộc đời. Kể cũng lạ, người ta hay tin vào những điều không nên tin, và lại hay mơ ước những điều không bao giờ đạt được. Mà có lẽ đúng, nếu đạt được rồi thì ước mơ làm chi nữa.
Hôm qua, em L bán quán nhậu hỏi rằng: “ Anh nè, anh có người nào không?”.Mình không trả lời, ngắm lúm đồng tiền và hàng răng trắng tăm tắp như những hạt ngô, chếnh choáng hơi men mình nghĩ “ Ừ, nếu cô này mà iu mình thì hay hay”, mình biết cô em hay nhìn trộm mình nhậu khi vắng khách, tính trả lời “ Chỉ có em thôi” nhưng lại thấy lãng xẹt, im cho rùi. Nàng đọc báo Đầu tư  hỏi “ Anh ơi, BĐS là chi?, “TTCK” là chi?”. Hiiii. Mình lại tính trả lời: “BĐS là con người em đó, TTCK cũng là em đó, như một tài sản khi có giá, khi vô giá, lúc nóng, lúc đóng băng”. Nhưng mình chỉ nghĩ thế thôi, thấy buồn cười, rồi giải thích  thật với cô ấy. Nàng ta ánh lên cười.
Nói lại chuyện blog, blec! Mình viết như một nhu cầu, viết và viết, thế thôi. Viết ào ào, nghĩ gì nói ấy, xong quăng đó, theo cảm xúc thất thường. Có những lần say, viết, đọc hay hơn lúc tỉnh, say, chat làm quen được nhiều bạn từ tóc bạc cho đến đuôi gà.
Đọc lại, đúng là nhật ký, không sai, đó là niềm vui nỗi buồn, nỗi chán chường, cô đơn, và ái tình hoan lạc.
Như đứa trẻ cứ mơ ước về bến bờ xa xôi nơi chưa từng có dấu chân người. Như đứa trẻ khóc tủi trong hoàng hôn nhập nhoạng tối. Mong làm ngựa hoang tung vó nơi bình nguyên,  làm sói hú vang đêm trăng vàng rười rượi. Mong một lời nói ân cần dịu dàng, một làn tóc xoã, đôi bàn tay ngón nhỏ tựa tay ngà. Mình luôn mơ đến người ấy như một tình yêu hoàn mỹ, với tình nồng nàn, với cảm thấu hiểu, với mỗi lời của người đó làm thức dậy bãi bờ hoang vắng đã ngủ yên. Nhớ lời em quán nhậu mình tự hỏi: “Mình có ai không?” “Tìm người ấy ở đâu?
Trên thế giới ảo liệu có gặp tri kỷ? Liệu trong tư tưởng, trong phần hồn có hoà chung mà cất lên tiếng hát tình thân để đưa nhau qua gian khổ  cuộc đời?
Thế rồi mình thấy hỗn mang những nghĩ suy không theo thứ lớp, khi vớ vẫn nhạt phèo, khi chiêm nghiệm sâu lắng (hoặc giả như là hiền triết ấy không bằng).
Tiếc rằng mình biết tất cả, hoặc mình có thể dự liệu được tất cả mọi điều có thể xãy ra…
Out of sight, out of mind!
Mọi sự nhanh quá, như là giấc mơ trưa. Có lẽ mình sẽ không viết nữa! không tin nữa!

4 nhận xét:

  1. Biết tất cả, dự liệu được tất cả...có thể thú vị nhưng rất lắm lúc lại là nỗi đau...thấu rời !

    Trả lờiXóa
  2. Chào TP.Bạn của Tà và của Thuy.Cám ơn TP đã ghé thăm. Chúc TP khi thiền ngộ ra tất cả.Thân ái!

    Trả lờiXóa
  3. Tui qua thăm MT nè ,luôn khoẻ nhen .

    Trả lờiXóa
  4. Cám ơn Tà nhiều. Chúc Tà luôn vui và bình an!

    Trả lờiXóa