Mùa thu em ạ! Bắt đầu là những ngọn gió
nhè nhẹ thổi lành lạnh và man mác, đất trời dịu lại lặng yên. Còn sót đâu đấy
tiếng chim như tiếc nuối tháng ngày khô ráo đầy nắng, mùa của loài lông vũ.
Từng lá cây lặng lẽ rủ nhau về cội, vàng rơi, vàng rơi; rơi vàng lối nhỏ. Mùa
thu về lúc nào không hay, để cho hồn người như lắng lại, bâng khuâng trước mênh
mang của đất trời.
Quê anh miền Trung, không có Mùa thu thật đúng nghĩa, bởi
những ngọn gió băng tuyết Xibiri băng qua đại ngàn khô lạnh, qua Vịnh Bắc
bộ mang theo hơi ẩm ướt khiến một miền mưa rả rích, mưa buồn lê thê. Chỉ khi
nào chớm Đông, vào một ngày hanh heo anh mới có thể ngồi im, nhắm mắt nghe thu
chầm chậm ngấm vào hồn. Và rồi lòng cứ mơ ước về miền xa, nơi xứ ôn đới, hàn
đới khắc nghiệt đẹp tuyệt vời khi mùa thu đến, mơ một lần được đứng trên núi
nhìn những cánh rừng duy chỉ một loài cây nhuộm màu. Ôi Mùa thu của anh! Luôn ở
trong anh như người yêu dấu nhưng lại rất xa vời.
Nhớ người xưa, tao nhân mặc khách, thi nhân đã biết bao
người ca tụng Mùa thu với niềm mến yêu thành những tác phẩm tuyệt mĩ. Mỗi người
một vẻ cảm nhận để rồi đời sau tất cả chúng ta đều nhận thấy rằng thu rộng lớn,
thu bao la và đẹp yêu kiều đến nỗi không ai có thể nói hết về mùa thu. Cụ
Nguyễn Du ngày xưa đã vẽ lên bức tranh MT với rừng phong nhuộm màu quan san,
vầng trăng xẻ nữa khiến MT như là biểu tượng của mùa chia ly vời vợi buồn. Lưu
Trọng Lư với tấm lòng cô phụ nghĩ đến kẻ chinh phu, Xuân Diệu với mùa thu tới
hận chia ly và bến sông con đò vắng. Còn biết bao thi nhân nữa, Tản Đà, Nguyễn
Bính, Huy Cận, Thâm Tâm, Bích Khê, Hồ Dzếnh....vv một thời ví MT với chia ly,
MT như những trang diễm tình đẹp buồn; và biết có ai đó trong chúng ta có lúc bất chợt
như Cụ Chế bỗng thảng thốt chiều nay: "Chao ôi, thu đã đến rồi sao?";
còn ai đó buồn hơn TTKH với Hoa tigôn rơi rụng, mùa lại mùa khiến trái tim hồng
nhan đau trọn kiếp?
Giới nhạc sĩ yêu mùa thu cũng không kém,
viết lên những ca từ, âm điệu đắm đuối lòng người: "Anh mong chờ MT, trời đất kia ngả màu xanh lơ",(Đoàn Chuẩn- Từ Linh)"Em có nghe MT, mưa
giăng lối nhỏ, em có nghe thu về hát khúc yêu đương..". “Anh là MT cho em
mơ màng, anh là lời ru quấn quýt bên nàng”..vv. Ca từ như ru ngủ, giai điệu như để nhớ mà lãng quên. Mùa thu đầy luyến ái nhưng mùa thu cũng buồn khôn xiết với bản tango u uất “lạnh lùng sương rơi heo may, buồn ngơ ngác bóng chim bay” (Nguyễn Hưng)!
Rồi ta lang thang “chiều tím loang vỉa hè” mà nghe con tim cũng tím thẩm niềm
thương nhớ;ta đi giữa mọi người mà lòng như tự hỏi “ta đang nhớ ai”; rồi ta tự hỏi "ta là ai"? một khoảng khắc chiêm nghiệm bàng bạc về cuộc đời, trong triết lý nhân sinh của nhạc sỹ tài hoa họ Trịnh... Nhiều,
nhiều lắm mà trong giây phút này anh không thể nhớ và liệt kê hết được.
Rồi có lúc nào
em đứng trước bức MTV của Levitan mà cảm nhận từng nét cọ tài hoa của người hoạ
sĩ. Với thần thái trầm mặc, u sầu nhưng loang xa đến vô cùng. Em có đứng ngẩn
người trước những bức tranh thuỷ mặc như thơ để lòng mong có một lần thăng hoa
hoà mình trong mây gió? Mùa thu là một bức tranh đa chiều mà nhìn bất kỳ một góc nào cũng là một ân huệ của tạo hóa, đẹp hoàn mỹ đến vô cùng.
Không gian như
lắng lại, thời gian như thầm thì, từng làn heo may âu yếm thổi vào hồn gợi nên
nỗi nhớ thương, những niềm mơ ước. Mùa thu thật hiền, MT khiến ta buồn, ta yêu
mà không nỡ rời xa.
Mùa thu không
như người thiếu nữ. Thu là một thiếu phụ thanh lịch và dịu dàng, một vẻ đẹp buồn
khả ái nhưng không bi thiết. Mùa thu để anh đắm đuối và tin tưởng như người bạn
lòng. Thật buồn khi thoáng chốc nữa Đông sẽ về phải không em?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét