Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

!

Ô hay buồn thương như thể
Niềm vui chưa có bao giờ
Ngày xưa mình không biết khóc
Nên giờ đông ướt cả mùa.
Rêu phong từng trang kỷ niệm
Chợt ùa về sáng trong mưa
Biết đến bao giờ cho hết
Đừng nhớ, đừng thương ngày xưa...!

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Đam mê



Lại một mùa thu nữa rồi
Lá vàng rủ nhau về cội
Chạnh lòng nhớ người xa ngái
Biết nhau đã mấy thu qua.

Thầm nhủ đừng có ước mơ
Khi đêm một mình đơn độc
Lang thang dặm trường hành khất
Ngọn đèn le lói trời xa?

Trằn trọc thao thức tiều phu
buồn như ánh trăng vàng vọt
Tiếng sói ngoài kia vẫn hát
hoang mang thân phận một đời.

Kẻ tội tù đơn côi
ngàn lần gieo con xúc xắc
tự do này ngữa hay sấp
tiếng cười thiếu nữ qua song...


!

Rồi có ngày tôi sẽ bình yên
như khi cù vào con, nghe tiếng cười khanh khách
ôm con vào lòng mặc trời đông giá rét
nghe tim trẻ thơ đều nhịp ấm đêm dài.

Rồi có ngày tất cả sẽ phôi phai
những khổ đau, buồn thương, day dứt
Nâng chén rượu nồng, một mình say mướt
ngắm hoa quỳnh, học thú tiêu dao.

Rồi có ngày, mình sẽ quên nhau
những ước ao, nhớ nhung sẽ hết
nấm mồ xanh tin rằng tình đã chết
Bình yên vĩnh hằng, bình yên quá đi thôi....

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

@

Bước lê bước vô hồn trên bãi vắng
     Bấy nhiêu men không ấm được tim người
            Tàn một cuộc, chén ly sầu than khóc
                   Chai nghiêng mình ôm cái nhớ xa xôi.

Này sầu hỡi yêu chi người da diết
       Ngày như đêm ôm riết tấm thân hài
               Té một phát chợt kêu dài thống thiết
                        Tình là gì, hoài mãi vẳng bên tai.....


 
              

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

&


Em ra đi
Cả thế giới quay lưng lại với anh
Anh đã thấy hình hài Thống Khổ
Đêm rất dài bình minh không đẹp nữa
Thời gian như vô nghĩa với anh
                   Anh biết rằng mình đã có lỗi lầm
                   Nhưng là gì, xin em hãy nói?
                    Anh đánh đổi những gì có thể
                    Bởi tình yêu anh
                                        hơn những gì anh có em ơi!

                     Vì yêu em, yêu em nhất trên đời
                     Nên cay đắng nghĩ rằng em đã đúng
                     Lòng se thắt nỗi bồn chồn lo lắng
                     "Liệu người đó đối với em
                                      Có thuần phác như anh?"


Đêm




Bao nhiêu đau khổ
Đêm nhận về mình tất cả
Tưởng chừng miên man
Yên ngủ
                                        "Những điều tội lỗi
                                          Bắt đầu từ bóng tối..."
                                          Đêm vẫn nhẫn nhục lặng im
                                          Tiếng gió thở dài dấu niềm trăn trở
                                                                                 

                                                      Để khi bình minh bừng nở
                                                      Đêm bàng hoàng lặng lẽ
                                                      Những giọt sương long lanh
                                                      Nước mắt của đêm
                                                      Đẹp nụ hồng vừa hé...


Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Ru em

Ngủ đi em gái ngoan hiền
Đa đoan đi trốn, đau tình đã qua
Nông nổi giờ hoá hiền hoà
Đời như bể khổ, chỉ là giấc mơ
                                       Cánh cò bay ngát câu thơ
                                       Con diều thơ ấu cũng vừa ghé thăm
                                       Nệm đan bằng ánh trăng vàng
                                       Gối như mây trắng dịu dàng em mơ...
Vụng về tôi cất lời ru
Hoàng hôn bất chợt cơn mưa bên trời..
                                   (Tặng Mập. Chóng khoẻ nha!)

                                       
                                      

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Đời mình đến lúc này ư?

Mệt mỏi.
Không muốn đi
Chẳng thể nằm ngồi
Ngán say lắm
Chán chường câu thơ củ.
                                     Niềm thương ái trơ lì như đá
                                     trống rỗng tận cùng bờ bến bao la...



Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

>>>>>>>>>>>>>>>...



Nào khâu nhục nào rượu đế dọn ra
Đêm xứ Lạng trời nghiêng đất ngả
Có em gái má hồng như lửa
Ấm trời đêm quan tái chập chùng

Nào vịt quay, măng ớt zô…zô
Hít hà cười chảy hai hàng nước mắt
Mưa…mưa suốt vào đêm xa lắc
Này đệ, này huynh cạn chén đi thôi.

“Ai lên xứ Lạng quên lời…”
Say say lắm, lời ca dao còn vọng
Một chén nữa cho lời bay tình ngấm
Cho cuộc đời quên lãng lên ngôi.

Ha ha ha núi hôn núi, đồi hôn đồi
Những mái nhà trên non nghiêng mình chuếnh choáng
Tiếng gươm đao, vó ngựa còn mê sảng
Muốn ngược thời gian làm lính chiến biên cương.

Ôi! Rừng đêm thiêng
Mưa đã tạnh, hiện mảnh trăng bàng bạc
Rượu rót mãi mà lòng hun hút
Mong một lần say nơi biên tái để mà quên

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Bài thơ để nữa...



Đã có lần trái tim ta biết hát

Và bồi hồi thổn thức nỗi niềm riêng

Có ngọn gió chạm vào miền xa nhất

Làm xôn xao tiềm thức ngủ yên...




Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

Hoa Xoan

Hoa xoan rụng trắng đường quê vắng
Xuân lại về không phải nét hương xưa
Có một kẻ đứng tần ngần cay đắng
Làm sao về, sao về được chốn xưa?
                      Bao năm tháng giờ chỉ là chớp mắt
                      Võ xoan nay từng lớp xù xì
                      Xuân vẫn trẻ biếc vào ngăn ngắt
                      Hồn đã già ngân những điệu sầu bi.
                                 Nghe an lành ở bên kia đỉnh dốc
                                 Muốn lên nhanh nhưng đuối sức dần
                                 Hương quấn quýt thơm vào nuối tiếc
                                 Nghe ngậm ngùi lại nhớ những ngày xuân
                                                 Thôi đành vậy để cho hồn tuột dốc
                                                  Bởi biết đâu là bến đỗ cuộc đời
                                                  Bởi đẹp nhất là những gì ta đã mất
                                                  Những tháng ngày thơm ngát xa khơi.

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

Những chuyến tàu


                                                Ở đâu đây
                                               Xình xịch tiếng tàu
                                                ngày này ngày mai
                                               Nặng nề chuyển bánh
                                             

Trái tim tui
                                              Buồn bã tiếng còi trầm
                                              Lúc rời ga
                                              Vọng vào luyến tiếc

Tâm hồn tui
Những chuyến dài mãi miết
Trên đường ray
Cũ nát những toa hàng


                                              Cuộc đời tui
                                              Gặp gỡ rồi ly biệt
                                              Chào thân quen
                                              Thao thiết tiếng còi trầm./.

Tải từ Yahoo

Đôi dòng tạm biệt

Category: , Tag:
12/07/2012 08:33 am
               Buổi sáng, như thường lệ ghé qua nhà Tà và CKN chơi một chút,  thấy có tin gã Yahoo thông báo đóng blog. Chợt thấy lòng hơi hoảng hốt như sẽ mất cái gì. Thế là hết rồi sao? Qua ngày 17/1 mỗi ngày khi rãnh rỗi ta làm gì? Biết có gặp mấy bạn blog thích chọt nhau nữa hay không? Lòng hoang hoải buồn.
                Lụm cụm đi tìm cây viết đã bẻ phóng con thằn lằn hổm rày, hì hục than đôi dòng tạm biệt mà không biết tạm biệt ai nữa. Mùa thu vừa mới qua, người tình đã đi rồi, giờ lại sắp rưng rưng chia tay với ta nữa mình ơi...
                Vẫn còn lời hứa với người bạn sẽ viết về mùa Thu, sẽ làm thơ về đêm Hạ Long, về cái say chiều xứ Lạng. Bi giờ liệu còn có kịp nữa không hay lỡ nhậu vài ly lại quên mất đường về? Mai mốt rồi tiếc nuối nhiều không khi không đọc được những dòng như lửa, như sóng, bi mẫn như kiếp người của bạn blog vừa mới quen? Chao ôi! Tình ảo mà khiến người ta mê đắm huống chi hàng kiếp kiếp con người ta không qua nỗi chữ tình.
                Nhớ lời Phật từ bi đời có hợp có tan, gặp gỡ rồi ly biệt. Muốn giản đơn đi một tí mà dạ vẫn dùng dằng. Thôi thì nhắn lại với mấy huynh đệ, tỉ, muội lời tạm biệt và chúc sức khoẻ, gặp nhiều điều may. Biết đâu một ngày nào đó Chí tôi đang say rũ ra bên đường lại được gặp những người bạn thực ngoài đời (duyên mà lại). Lúc đó liệu bạn có nhận ra tui hong? Hay là Chí không nhận ra bạn? (Người say thì không thương, không buồn, không nhớ), lúc đó người có cúi xuống nhìn bằng ánh mắt thương hại mà thí cho tô cháo với cọng hành?
                Nghĩ đến đó cầm cây viết hổng nổi, ban ngày lại ít thằn lằn chạy qua, thôi tạm để đó, ta lại đi tìm ta trong cái hơi men kỳ diệu mà ác quỷ, dẫn lối tôi mon men chạm vào chốn Thiên đàng, đưa tôi chân nam đá chân chiêu quanh bờ Địa ngục.
                Ôi! Ly biệt bao giờ cũng buồn!
                 "Ta biết người buồn chiều hôm trước" (Thâm Tâm)
                   Sáng nay ta cũng buồn rơi rớt
                   Ngày mai cắc cớ lại buồn thôi
                   Lệ không mà tình còn sướt mướt...

Viết vài dòng chơi...

           Đã bảo blog là nhật ký rồi mà vẫn không dám viết lên những điều tận trong tâm can mình, như thể viết mà dự liệu rồi sẽ có ai đó sẽ đọc của mình ấy.Đã lấy nick là khác rồi mà cứ sờ sợ có một ngày ai đó sẽ biết trang này là của mình, rồi khen chê, rồi tò mò mệt mỏi lắm…
Không như ngày xưa, người ta viết nhật ký  vào trong cuốn sổ bằng những nét mực nghiêng nghiêng, để đầu giường, cất vào rương, tủ cá nhân; để một lần mở ra lại thấy thân thuộc, như tri kỷ của mỗi người. Thế mới có những trang đầy bi hùng của các thế hệ đã một thời hoa lửa.
Cũng có khi mình viết thật, rất thật mà người lại nghĩ đó là muôn điều thêu dệt, muôn mặt cuộc đời. Kể cũng lạ, người ta hay tin vào những điều không nên tin, và lại hay mơ ước những điều không bao giờ đạt được. Mà có lẽ đúng, nếu đạt được rồi thì ước mơ làm chi nữa.
Hôm qua, em L bán quán nhậu hỏi rằng: “ Anh nè, anh có người nào không?”.Mình không trả lời, ngắm lúm đồng tiền và hàng răng trắng tăm tắp như những hạt ngô, chếnh choáng hơi men mình nghĩ “ Ừ, nếu cô này mà iu mình thì hay hay”, mình biết cô em hay nhìn trộm mình nhậu khi vắng khách, tính trả lời “ Chỉ có em thôi” nhưng lại thấy lãng xẹt, im cho rùi. Nàng đọc báo Đầu tư  hỏi “ Anh ơi, BĐS là chi?, “TTCK” là chi?”. Hiiii. Mình lại tính trả lời: “BĐS là con người em đó, TTCK cũng là em đó, như một tài sản khi có giá, khi vô giá, lúc nóng, lúc đóng băng”. Nhưng mình chỉ nghĩ thế thôi, thấy buồn cười, rồi giải thích  thật với cô ấy. Nàng ta ánh lên cười.
Nói lại chuyện blog, blec! Mình viết như một nhu cầu, viết và viết, thế thôi. Viết ào ào, nghĩ gì nói ấy, xong quăng đó, theo cảm xúc thất thường. Có những lần say, viết, đọc hay hơn lúc tỉnh, say, chat làm quen được nhiều bạn từ tóc bạc cho đến đuôi gà.
Đọc lại, đúng là nhật ký, không sai, đó là niềm vui nỗi buồn, nỗi chán chường, cô đơn, và ái tình hoan lạc.
Như đứa trẻ cứ mơ ước về bến bờ xa xôi nơi chưa từng có dấu chân người. Như đứa trẻ khóc tủi trong hoàng hôn nhập nhoạng tối. Mong làm ngựa hoang tung vó nơi bình nguyên,  làm sói hú vang đêm trăng vàng rười rượi. Mong một lời nói ân cần dịu dàng, một làn tóc xoã, đôi bàn tay ngón nhỏ tựa tay ngà. Mình luôn mơ đến người ấy như một tình yêu hoàn mỹ, với tình nồng nàn, với cảm thấu hiểu, với mỗi lời của người đó làm thức dậy bãi bờ hoang vắng đã ngủ yên. Nhớ lời em quán nhậu mình tự hỏi: “Mình có ai không?” “Tìm người ấy ở đâu?
Trên thế giới ảo liệu có gặp tri kỷ? Liệu trong tư tưởng, trong phần hồn có hoà chung mà cất lên tiếng hát tình thân để đưa nhau qua gian khổ  cuộc đời?
Thế rồi mình thấy hỗn mang những nghĩ suy không theo thứ lớp, khi vớ vẫn nhạt phèo, khi chiêm nghiệm sâu lắng (hoặc giả như là hiền triết ấy không bằng).
Tiếc rằng mình biết tất cả, hoặc mình có thể dự liệu được tất cả mọi điều có thể xãy ra…
Out of sight, out of mind!
Mọi sự nhanh quá, như là giấc mơ trưa. Có lẽ mình sẽ không viết nữa! không tin nữa!

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Tìm về với nhậu

Khi buồn, khi vui
 lại tìm với nhậu
                 Thăng hoa hết cỡ
                  Giải bớt cơn sầu.
                                     em ơi sao lại khổ vì nhau
                                     đời có dài đâu mà đau trọn kiếp?
Khi ấm êm gọi nhau bằng hữu?
nhậu say rồi gã đối thoại với mình thôi

Vọng phu

07/12/2011 07:12 am
Chiều trên bến quê
Đứa con trai

Thả diều
Kéo trăng về
Em bé gái
Ngắt lá làm thuyền
Gửi ước mơ vào dòng sông xanh thắm

Chiều trên bến vắng
Chàng thanh niên
Ba lô cóc lên đường
Người thiếu nữ
nước mắt lưng tròng
Trống ngũ liên tự ngàn xưa vọng mãi....

Kể từ đó tình yêu thành khói sương
Kể từ đó đợi chờ thành truyền thuyết
Bao mùa thu qua lại tới mùa thu
Mây trắng bay bạc màu da diết...

Chiều nay
Có bà già
Trên bến
Tựa vào núi sông
Như tựa vào đôi vai lực lưỡng...
Bóng tạc vào hoàng hôn!

Thơ tặng vợ

                        Ở bên em
                         Anh có lúc mơ về nơi khác
                         Nhiều cái tên mà không rõ mặt
                         Lòng mê mẫn nhiệt cuồng.

                         Ở bên em
                         Anh mơ về xưa củ
                         Nơi giọt nước mắt đầu tiên rơi vỡ
                         Trong vườn yêu đầy những trái bàng xanh.

                          Ở bên em
                          Anh mơ về ngày mai rộng mỡ
                          ...nơi bình nguyên lộng gió
                          Soãi tung vó ngựa hí vang trời.


                                        Em nhẹ nhàng tinh tế đưa nôi
                                        Khe khẽ hát ru con bài ca thiếu nữ
                                       Ở nơi đó Bình nguyên rộng mỡ
                                       Con ngựa hoang bé xíu chạy zô lòng...

                                                                                                  Hix............08/3/2010

Phiêu

Yêu như điên
Một lần thôi
Em hỡi!
         Để còn biết đau
         Nhớ cảm giác
         Làm người.
                            Cuộc tình nào
                            cũng lần cuối mà thôi
                            dư vị ấy
                            làm sao gặp lại nữa!
                                                                  Hãy tự mình nhóm lên ngọn lửa
                                                                  Ôm đắm say
                                                                  cháy đến phút cuối cùng.
                                                                                                                Chiều đã tàn
                                                                                                                ngậm ngùi bóng hoàng hôn
                                                                                                                Đi em nhé
                                                                                                                Cỏ xanh mềm lả lướt......

Thơ thẩn

Lạy trời đừng có yêu tui
Để tui váng vất như người mộng du
Xin người đừng nói yêu thơ
Để cho con trẻ cứ mơ ban ngày....
                            Cuộc đời cứ thế hao gầy
                            Lòng ai rười rượi giữa ngày đầy Thu....

Mươi năm sau...

Tôi đã từng  làm Donkihoté
Đánh với gã khổng lồ cối xay gió
Tôi tấn công vào đẹp xinh ngạo nghễ
Và thương ôi! Thương tổn khôn cùng.

Đứng trước nàng tôi vung lưỡi gươm
Chặt tan nỗi cao siêu ràng buộc
Duynexia nàng vô cùng xinh đẹp
Tôi thành kẻ chiến bại đáng thương

Ôi tình yêu chẳng có đao gươm
Mà chẳng bao giờ lành bao thương tích
Những hiệp sĩ coi thường bao thành quách
Cũng cúi đầu trước nét hồ thu.
..................................................
................................................
Con trai tôi nghe kể chuyện xưa
Mắt rực sáng còn hơn cho viên kẹo
Đêm. Nó mơ những gì tôi không dám nghĩ
Và tôi mơ,10 năm sau có một hiệp sĩ
Như Donkyhoté
Đêm trăng
một ngựa
Lên đường.

....

Ta là con chó
Mùa đông
sằng sặc sủa
trăng vàng
Chơi vơi

Con chó hoang
Con chó mồ côi
Tru lên từng tiếng
han
 giống loài
khôn nguôi

..............................
Trong kia
Cô ả gọi mời.
Bên bếp lữa ấm
Tình khơi
Điệu đà.
Trái tim chừng cũng tan ra
Mê hoặc
ru ngủ
tưởng là buông xuôi.

Không!
Thân dù muốn vui đời
Hồn là của đất trời tự do
....................................
....................................

Gió mùa đông
lạnh xót xa
Gầy trơ xương ốm
Sằng sặc
Sủa
Giữa bao la
Vô cùng....

A-Z

                                            Thôi đừng về đừng về nữa
                                            Nơi người thân tựa cửa đứng chờ
                                            Nơi tối đến bùng lên ánh lữa
                                           Và chan hoà tiếng của trẻ thơ


                                         Hãy đi đi đến cội nguồn thân ái
                                         Đắm vào nơi hoan lạc Bồng lai
                                         Cùng mỡ cửa tâm hồn buông tiếng thét
                                         Dậy biển sâu, vang đến tận trời


                                          Hỡi góc nhỏ của hồn ta, thương lắm
                                          Ta là ai, hãy trả lời ta?
                                          Như thuyền nhỏ sông nào cũng đắm
                                          Một hiến dâng tha thiết đến vô bờ!

                                          Ta về thôi ôm ghì niềm đau đớn
                                           Thành thân thương, bạn của đồng hành
                                           Bởi cuộc đời như viêt cát nhỏ
                                           Sẽ chìm vào trong sắc biển xanh xanh...

Ước gì

Ước chi một giấc ngủ vùi
Một lần ngơ ngẩn để rồi thăng hoa
Ước chi chỉ có mình ta
Choàng ôm vũ trụ như là thân em
Ước chi trăng rụng bên thềm
Ta gom làm gối để em tựa đầu
Ước gì chốn ấy cùng nhau
Cùng nhau hoan lạc quên sầu nhân gian...

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Tìm cáichi?

                                                  Lên đồi
                                                Đường mòn phiêu lãng
                                                                               Đến Hư vô

                                                 Đồi cây im lặng
                                                 Mênh mang
                                                 Gió cợt đùa
                                                 Cảm xúc

                                                  Cỏ níu chân
                                                  Lữ khách.

                                                  Đìu hiu những nấm mộ ven đường.


                                                          Gặp cụ già
                                                          Tóc đã tuyết sương
                                                         Tay cầm nắm thơ khô quắt
                                                          Ngập ngừng
                                                          Lần hỏi đường
                                                          Lên đỉnh dốc.


                                                          Tiền nhân cười
                                                            Lạnh buốt:
                                                                  " Người đã qua
                                                                                           đỉnh dốc
                                                                                                       lâu rồi..."

Mùa thu với em

Mùa thu em ạ! Bắt đầu là những ngọn gió nhè nhẹ thổi lành lạnh và man mác, đất trời dịu lại lặng yên. Còn sót đâu đấy tiếng chim như tiếc nuối tháng ngày khô ráo đầy nắng, mùa của loài lông vũ. Từng lá cây lặng lẽ rủ nhau về cội, vàng rơi, vàng rơi; rơi vàng lối nhỏ. Mùa thu về lúc nào không hay, để cho hồn người như lắng lại, bâng khuâng trước mênh mang của đất trời.
    Quê anh miền Trung, không có Mùa thu thật đúng nghĩa, bởi những ngọn gió băng tuyết Xibiri băng qua đại ngàn khô lạnh,  qua Vịnh Bắc bộ mang theo hơi ẩm ướt khiến một miền mưa rả rích, mưa buồn lê thê. Chỉ khi nào chớm Đông, vào một ngày hanh heo anh mới có thể ngồi im, nhắm mắt nghe thu chầm chậm ngấm vào hồn. Và rồi lòng cứ mơ ước về miền xa, nơi xứ ôn đới, hàn đới khắc nghiệt đẹp tuyệt vời khi mùa thu đến, mơ một lần được đứng trên núi nhìn những cánh rừng duy chỉ một loài cây nhuộm màu. Ôi Mùa thu của anh! Luôn ở trong anh như người yêu dấu nhưng lại rất xa vời.
    Nhớ người xưa, tao nhân mặc khách, thi nhân đã biết bao người ca tụng Mùa thu với niềm mến yêu thành những tác phẩm tuyệt mĩ. Mỗi người một vẻ cảm nhận để rồi đời sau tất cả chúng ta đều nhận thấy rằng thu rộng lớn, thu bao la và đẹp yêu kiều đến nỗi không ai có thể nói hết về mùa thu. Cụ Nguyễn Du ngày xưa đã vẽ lên bức tranh MT với rừng phong nhuộm màu quan san, vầng trăng xẻ nữa khiến MT như là biểu tượng của mùa chia ly vời vợi buồn. Lưu Trọng Lư với tấm lòng cô phụ nghĩ đến kẻ chinh phu, Xuân Diệu với mùa thu tới hận chia ly và bến sông con đò vắng. Còn biết bao thi nhân nữa, Tản Đà, Nguyễn Bính, Huy Cận, Thâm Tâm, Bích Khê, Hồ Dzếnh....vv một thời ví MT với chia ly, MT như những trang diễm tình đẹp buồn; và biết có ai đó trong chúng ta có lúc bất chợt như Cụ Chế bỗng thảng thốt chiều nay: "Chao ôi, thu đã đến rồi sao?"; còn ai đó buồn hơn TTKH với Hoa tigôn rơi rụng, mùa lại mùa khiến trái tim hồng nhan đau trọn kiếp?
    Giới nhạc sĩ yêu  mùa thu cũng không kém, viết lên những ca từ, âm điệu đắm đuối lòng người: "Anh mong chờ MT, trời đất kia ngả màu xanh lơ",(Đoàn Chuẩn- Từ Linh)"Em có nghe MT, mưa giăng lối nhỏ, em có nghe thu về hát khúc yêu đương..". “Anh là MT cho em mơ màng, anh là lời ru quấn quýt bên nàng”..vv. Ca từ như ru ngủ, giai điệu như để nhớ mà lãng quên. Mùa thu đầy luyến ái nhưng mùa thu cũng buồn khôn xiết với bản tango u uất “lạnh lùng sương rơi heo may, buồn ngơ ngác bóng chim bay” (Nguyễn Hưng)! Rồi ta lang thang “chiều tím loang vỉa hè” mà nghe con tim cũng tím thẩm niềm thương nhớ;ta đi giữa mọi người mà lòng như tự hỏi “ta đang nhớ ai”; rồi ta tự hỏi "ta là ai"? một khoảng khắc chiêm nghiệm bàng bạc về cuộc đời, trong triết lý nhân sinh của nhạc sỹ tài hoa họ Trịnh... Nhiều, nhiều lắm mà trong giây phút này anh không thể nhớ và liệt kê hết được.
          Rồi có lúc nào em đứng trước bức MTV của Levitan mà cảm nhận từng nét cọ tài hoa của người hoạ sĩ. Với thần thái trầm mặc, u sầu nhưng loang xa đến vô cùng. Em có đứng ngẩn người trước những bức tranh thuỷ mặc như thơ để lòng mong có một lần thăng hoa hoà mình trong mây gió? Mùa thu là một bức tranh đa chiều mà nhìn bất kỳ một góc nào cũng là một ân huệ của tạo hóa, đẹp hoàn mỹ đến vô cùng.
          Không gian như lắng lại, thời gian như thầm thì, từng làn heo may âu yếm thổi vào hồn gợi nên nỗi nhớ thương, những niềm mơ ước. Mùa thu thật hiền, MT khiến ta buồn, ta yêu mà không nỡ rời xa.
          Mùa thu không như người thiếu nữ. Thu là một thiếu phụ thanh lịch và dịu dàng, một vẻ đẹp buồn khả ái nhưng không bi thiết. Mùa thu để anh đắm đuối và tin tưởng như người bạn lòng. Thật buồn khi thoáng chốc nữa Đông sẽ về phải không em?
         

Làm vài ly em nhé

Nhớ em, lại tìm về hư ảo
Nâng chén mơ màng bóng hình em
Rượu cạn,dáng ai còn vương vấn
Chẳng vơi buồn nhớ lại sầu thêm...

Lục bát cuộc đời


Hết Xuân
Rồi Hạ
Sang Thu
Lạnh lùng Đông đến
đã vừa một năm.

   Chưa qua vui
   Vội âm thầm
   Tuổi xuân ngày ấy
   Có còn với ai

    Cô gái xưa
Vẻ trang đài
    Giờ đây thiếu phụ
    Miệt mài lời ru
   Ta đứng ngắm
Ta thẩn thờ
   Ta nuối tiếc
  Bài thơ đêm
tội tình

  Hết thời gian
    Hết niềm tin
   Ta về tay trắng
con tim cạn lời

  Ngày vui thì ngắn
    Cuộc đời
    U buồn da diết
  Tiếng ru hời
    Ai đưa

Con sông bến cũ hững hờ
Một thôi đò ngắn
Đợi chờ... ngàn năm.

Xuân

Cuối đông
                                  Trên tuyết lạnh
                                         thấy mình
                                                   đang khát.


                           Đón mùa xuân
                                              rạo rực
                                                        hổn hển
                                                                chén rượu tự mời

                                Say, say, say
                                        Khai miền chơi vơi
                                                   cái đẹp ngả nghiêng
                                                                 uốn cong tạo hoá

                                      Hay, hay, hay
                                                      một góc nhìn đột phá
                                                          ...................................
                                                              ...................................
                                                               cám ơn đời
                                                                    cho gã ấy được say!

Đợi.

Không hẹn
Anh vẫn chờ em
Biết rằng em không đến
Xạc xào Tiếng gió lùa vào đêm

Anh ngồi chờ em
Hồi hộp
Se thắt
Nhắm mắt
Ứoc mơ:
"Tiếng chân em
Tiếng cười em
Giọng nói
Làm tim anh thổng thức
Anh bước ra ngạc nhiên
 Em ùa vào như cơn lốc ......................

Ngọt ấm
Đôi môi như hoa cau
Đôi mắt vô biên sâu"
Thảng thốt
Nghe như rất êm
Tiếng guốc
Anh bật dậy
 Chạy ào ra
Trời đêm bao la
Những vì sao xa
Nhấp nháy
Chế diễu
 Anh bật cười
 Rưng rưng
Không hẹn ...
Anh vẫn chờ em.

Lên ngàn

Cứ ngỡ rằng trên ấy có bến tiên
Nên cứ dong buồm vượt lên ngàn tìm kiếm
Chèo, chèo mãi qua bao miền đau đớn
Bến Thiên Thai chỉ cách một tầm buông

Khi ra đi xuân biếc cả ruộng vườn
Nay thu đã nhuộm vàng muôn cây lá
Ngóng phía xa đất trời dài rộng quá
Ngoảnh nhìn lui sương khói phủ quê nhà.

Cánh buồm nâu tơi tả giữa bao la
Vang tiếng âm u với gió trời kiêu hãnh
Chèo, chèo đi với ước mơ cô quạnh
Tìm, tìm đi đến hy vọng đẹp tươi.
........................................................
........................................................
Một tầm buông yêu dấu của ta ơi
Thuyền dừng lại nơi bến bờ xa lạ...

Cún của ba

                                                      Thời buổi không ra thời buổi
                                                    Lang thang đi giữa ngẩn ngơ
                                                    Không nghề mà chuốc lấy nghiệp
                                                    Bỗng dưng lại muốn làm thơ!


                                                   Hì hục cả đêm không ngủ                                  

                                                    Sáng ra ngỡ mất cái gì
                                                    Thằng cu thấy lạ hỏi mẹ
                                                    Mẹ bảo: Ba nhớ các dì...

                                                    Đi làm tâm hồn treo ngược
                                                    Đồng nghiệp cứ trêu thằng khờ
                                                    Bỏ qua những gì rất thật
                                                    Đa đoan những chuyện vu vơ

                                                    Chỉ khi rớt vào quán nhậu
                                                    Hoa tay múa chân um sùm
                                                    Chữ tràn theo men như suối
                                                    Xem trời chỉ một cái vòm.

                                                    Tả tơi sau hồi mưa móc
                                                    Lê thân nặng nhọc về nhà
                                                    Có một dòng suối tươi mát
                                                    Chạy ra đón mừng..Ba! Ba!
                                                                        21.12.2012

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Lại nhớ tùm lum

Bao nhiêu tuổi cuộc đời không biết khóc
Zậy mà lòng thổn thức bởi vì iu...
Mình ơi ! Ngày tháng,giờ giây phút
Cô độc thân này đến quạnh hiu...!

không gì cả

Ta mơ thấy ta làm con chim cuốc
Lạc trong đêm kêu suốt cả hạ buồn.....

Cuộc đời như thế...

Ba mươi năm mồ côi
  Hai mươi năm tìm chân lý cuộc đời
    Gần bốn mươi thu cô đơn trong luyến ái
               Bỗng một hôm rớt xuống đáy cuộc đời....

Nói với bà Điền

Bà Điền yêu! Về với nhau nhé,mai sau
Trời trở lạnh bà ngồi khâu vá
Ông ấy lim dim mà lo thiên hạ
Chuyện hợp tan, quốc tế năm châu

Ông ấy đọc thơ, hù hét, vỗ đùi
Gặp dòng văn hay ngôn từ như có cánh
Bà lườm yêu sau đôi mục kỉnh
"Cái ông này rõ khéo...trẻ con"!

Bà đi gom chút lá sả lá chanh
Rất chậm rãi gỡ từng dây mây trắng
Ông nhè nhẹ dội từng dòng nước ấm
Sợ bất ngờ mây theo gió bay đi.

Ông quên mặc áo ấm, khăn len
Trời thu lạnh bà giận hờn trách móc
Ông gặp bạn vong niên vài ly rượu nhạt
Bà âm thầm thức suốt canh thâu.

Bà Điền yêu! Trăng hạ tuần đã lên
Đem ghế mây ta ngồi nghe nhạc
Bà thiu thiu ông mắc màn nhẹ quạt
Lòng rưng rưng, ngắm bà ngủ tựa trăng tà.


Đôi hạc trắng từ truyền thuyết xa xưa
Mong manh lắm trong mơ hoài vỗ cánh....
...........................................................................
...........................................................................


Mình hẹn nhau ngày đó bà nghe
Mình hẹn nhau ngày đó bà nghe!
              

Tôi

Tôi muốn viết những vần thơ điên
Chứa đựng đầy bão tố
Khơi mạch nguồn như thác lũ
Cuốn phăng duy lý hoang đường

Tôi muốn viết những lời dịu dàng
An ủi những linh hồn thống khổ
Như Đức Phật từ bi ru ngủ
Sống để mà trả nợ kiếp trước đó thôi.

Tôi muốn viết về một  người
Hơn cả ngàn lời ca tụng
Nàng đẹp xinh, trắng trong và thánh thiện
Người ở đâu ở muôn triệu lạ quen?

Khi hiểu về mình, buồn  sâu thêm
Ôm một nổi tài hèn chí lớn
Như trẻ nghèo mong xuân đừng đến
Giở trang đầu tôi viết về tôi.

............................
....................................

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Thơ về nông nổi

Tôi lại viết bài thơ về nông nổi
Ngoài ba mươi cứ vụng dại đi tìm
Gõ phách nhịp tình tang giọt lệ
Bấm phím mềm mòn cả mùa xuân

Thơ tôi lạc vào nơi quán nhậu
Đẩm rượu bia dẫm đạp kiếp người
Em ngây thơ với những điều không dại
Đem tình duyên đùa giỡn chợ đời

Hoa cỏ thơm nơi quê mùa êm ấm
Hôm nay rơi góc phố thị thành
Tôi nhặt lấy cất vào nơi túi áo
Ngực phập phồng nghe xót vào tim.


Ôi. Những cô thôn nữ kéo đi đâu?
Làng heo hút vắng tanh chiều cả gió
Cây trúc xinh chẳng còn ai ghé tựa
Câu ca dao buồn ngơ ngẩn sân đình.


Ngoài ba mươi cứ vụng dại đi tìm
Hoài vọng niềm tin không có thật
" Mơ ước đời như cổ tích

                       Cô Tấm làng mình gặp được quân vương..."

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

.............

Ta cùng đi vào đêm
Ùa mình vào thảm cỏ
Triệu triệu côn trùng nhỏ
Ngân tiếng đàn như nhung

Kìa trăng vàng đã nghiêng
Sao đèn trời đã thắp
Gió nhẹ nhàng ve vuốt
trong rộng dài vô biên

Ta ghen với ánh trăng
Phủ mình em không thiếu
Ta ghen với hương lúa
Thấm đẫm thân ngọc ngà

Ta tị hiềm ngọn gió
Nghịch tóc em bay bay
Ta ứớc như vì sao
Đọng mắt em sâu thẳm

Sao em lại thở dài
Để trời đêm run rẩy
Kìa giọt sương nhanh nhảu
Ghé bờ mi khi nào?

Cùng tan biến vào nhau
Trong vô biên vũ trụ
Vẫn sao thấy chưa đủ
Khao khát mãi người ơi.....

Hẹn em ở một nơi nào đó...

Có một bài thơ anh đã viết
từ rất lâu nay đã củ xưa rồi
Có một bài ca anh đã hát
với người thương nay cũng đã quên lời.

Có một ngày xuân ta hẹn ước
Ở bên nhau góc nhỏ cuối chân trời
Nơi đó ở đâu không biết nữa
Chỉ biết rằng ta đã hẹn.Thế thôi.

Ta đã qua những tháng ngày hạnh phúc
Những phút giây thao thiết đợi chờ
Nơi vường yêu lá vàng rơi nhiều lắm
Chạm vào sâu nỗi trống trong thơ.

Mấy mươi năm Anh vẫn tin rằng có thật
Những lời ca và hẹn ước ngây thơ...
Nơi chốn củ : Thiên đường đã mất
Chỉ Thơ ca mòn mõi đến bây giờ...

...........!

Khao khát nắng nên lòng thêm băng giá
Nhiều ước mơ thấy mất mát quá chừng
Đời còn lại câu thơ mòn vẹt ý
Khóc tủi hờn đơn chiếc mùa đông...

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Chờ đến ngày xưa

Anh chờ em
Nơi vườn cây đầy nắng
Tiếng chim xưa vẫn hót rộn ràng
Phượng thắp lữa bùi ngùi trong yên lặng
Tiếng ve buồn
theo gió lang thang.

                                          Anh chờ em
                                        Tại buổi đầu tiên
                                         Em thổn thức
                                         Anh nhìn rất rõ
                                         Con dế kêu tủi hờn trong góc nhỏ
                                         Bướm cô đơn quấn quýt mái tóc bồng

                                                                  Năm năm
                                                                               mười năm
                                                                                     rồi hai mươi năm
                                                                                    Ta đã qua biết bao là cảm xúc
                                                                Vẫn không quên những bình yên thuở trước
                                                                  Cứ mỗi hè sang ta lại tìm về

                                                      Em ở đâu trong ký ức xa kia
                                                      Sao lỗi hẹn để anh chờ đợi mãi
                                                     Những ân tình qua đi không trở lại
                                                      Để trái tim đau
                                                       suốt một cuộc đời....

Nhớ Huế

                                                                                       Tặng Sơn tiên sinh
Em đẹp thế em dịu dàng đến thế
Bên dòng sông e ấp Huế ơi
Chiều lặng xuống kinh thành như lụa
Em trầm tư như thế tự muôn đời

Rất duyên dáng nón nghiêng vầng tóc
Huế sớm chiều tha thướt đi về
Gió rất nhẹ đùa trên tà áo
Như dịu dàng ôm ấp tranh thơ

Nhớ xưa kia nhớ về nơi xa lắm
Huế đau thương không một phút bình yên
Giờ thanh thản,Huế đẹp vào sâu lắng
Những rêu phong tạc nét ưu phiền.

Có gã tình si nặng lòng với Huế
Với cô đơn nhấm vị phong trần
Chân ai bước dáng về ung dung thế
Để mộng mơ bao phủ suốt ngàn năm...

Viết cho người...

                                               Ta nhớ em bông hồng buổi sáng
                                                 Những giọt sương long lanh
                                                 Chạm vào thành giọt lệ.....
                                                 Tội tình!

                                                                   Ta nhớ em
                                                                   Lời dân ca trong veo
                                                                   Cất lên những ý tình sâu lắng
                                                                   Bao đổi thay bình lặng
                                                                    Thành lời ru buồn

                                                       Tình yêu hoá mênh mông
                                                       Tình yêu thành nỗi đau người mẹ
                                                       Chưa kịp sống thời xuân trẻ
                                                       Đã làm cánh cò lầm lụi chiều hôm

                                                     Những vụng dại tưởng chừng ngủ yên
      Vẫn thức dậy giữa đêm dài xa vắng           
  Câu ca dao, cánh cò chiều chạng vạng
Hằn in năm tháng cổ tích buồn
                                                                        Ước chi quay ngược lại thời gian
                                                                        Cho nàng tiên Bình Minh trở lại
                                                                        Để cánh cò kia bay mãi
                                                                        Vào trong những khúc dân ca.....