Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

Thơ Thơ

Ru em mười ngón tay ngoan À ơi sương phủ trên ngàn sủng mưa ...
Là là ngọn cỏ hương đưa Trên miền thượng giới như vừa mây qua
Gối đầu thơm ngọn cỏ hoa Một miền run cảm vỡ oà ngất ngây
Con chim hót giữa chiều phai Chuỵ miên man giữa sương mai ngọt ngào ...
Lời ru khiến gió ngừng xao
Từng giây diễm tuyêt ngọt ngào em mơ
Ước gì ngủ đến ngày xưa
Được bồng được bế ngày chưa thật ngày
Lời ru là men rượu say
Để em ngây ngất tháng ngày rong chơi....

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Đề bài chi hè...?

Cuối cùng còn mỗi đồng xu
Nhỏ xíu một niềm an ủi
Tần ngần biết làm chi đây?
Hay mua bánh mì ăn cho đỡ đói...?
                       
                  Chỉ còn chút tình le lói
                   Bâng khuâng chẳng dám trao người
                   Bởi tình đâu phải trò chơi
                   (Mình biết điều gì sẽ tới...)
         

                                       Vậy đấy từng ngày lớn lên
                                       Khôn ngoan và bao lọc lõi
                                        Không biết làm điều dại khờ
                                        Chân chim dài trên diệu vợi
     

                                           Ôi bất hạnh thay con người
                                            Kinh nghiệm làm nên già cỗi
                                            Ngày xưa rướm lệ ngày sau
                                            Ôm một nổi buồn không tuổi!
                                         
                   

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Kỳ lạ...

Em dịu dàng và mong manh quá
Như mùa thu trong giấc mơ tôi
Có chiếc lá chạm vào miền sâu thẳm
Có heo may quyến rũ không lời...
                             Môi mấp máy hình như em gọi
                             Tự ngàn xưa tiền kiếp đã chia xa
                              Đưa tay với ôm niềm yêu bãng lãng
                               Mây vờn bay, hình bóng cứ nhạt nhòa...



                               
                                                

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Thơ thẩn cùng nhau...

Có ngọn lữa thiêu người không chết Cứ dật dờ trong cháy bỏng .. Cô đơn
Có con sóng vỗ hoài không dứt. Ướt tràn bờ những buổi hoàng hôn

Trăng khỏa mình tắm trong lòng biển cuộn Nghe rã rời thân xác miền phiêu du
Gió thao thiết ôm niềm ước muốn. Ghì niềm yêu cho dến thiên thu

Sóng cứ cuộn đi cát chiều hoang lạnh lắm Riết hoàng hôn cho môi tím lại hồng
Hãy cứ để cho sắc tàn lại thắm. Xanh bờ vui, thõa niềm nhớ , niềm mong

Chờ chi nữa gió qua miền hoang ái . Núi rừng khuya lạnh giá chốn sương gầy
Cùng nhau nhé, phút giây này mãi mãi. Ấm tình thân cho đến sớm ban mai.

Vẫn đôi bờ cỏ mờ sương mịt lối . Chờ quân vương với gió ngựa bao ngày
Loài hoa nhỏ, dịu dàng trinh nữ. Cớ chi buồn, người lính chiến về đây.
Đâu đường gươm sáng loáng giữ trên tay Cho giặc nữ rên la xin tha mạng (?)
Tên cướp nhỏ nghiêng mình run rẩy. Ghé môi hồng, buông khí giới ngất ngây,,,

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

T

Thương, thương muốn viết vần thơ nhỏ
Tặng người xa cách mấy trùng mây
Ngần ngại bao lần như thơ trẻ
Để rồi day dứt với tháng ngày


Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

Ngày ấy đâu rồi...



   Ngồi yên nghe em!
   Từ từ khép lại một miền sâu thẳm...
   Để anh dùng cây cọ bằng ánh sáng xanh hiền, rất chậm rãi tô từng nét hồn em, như cậu học trò vừa vẽ vừa khám phá.
   Đây là màu Bình minh, anh sẽ tô miền trong sáng ở trong em, long lanh như pha lê, dù bụi đời vương, vẫn không tì vết.
   Đây là màu cực quang, phủ lên lửa nhiệt thành trong em, nồng nàn, xôn xao, như sóng kia chẳng bao giờ hết.
   Đây là màu trời xanh, xanh ngăn ngắt, tô lên ước mơ em, với tình yêu của em, như đã từng tô hai đứa ngồi trên trái đất.
   Rười rượi ánh trăng buồn bàng bạc, tô lên nỗi buồn của em, khi ngồi một mình trước hiên, lần đầu xa nhà, túi không tiền, buồn, nhưng ánh sáng không bao giờ tắt.
   Màu hoàng hôn, phủ lên ký ức của em, con bé tóc cháy nắng ngày xưa, nhìn bạn có mẹ cho quà, đêm về thầm ao ước.
   Màu vàng Phật từ bi, tô lên miền run rẩy của em, cảm thương với ông bán bông, vé số, với mối tình chợ, với người bạn bịnh hiểm nghèo, thấm đẫm tình thân thiết.
   Ừ.Mày trắng của mây, có ánh ấm áp cầu vồng, là màu tình bạn trong em, trăm người, ngàn người quanh em, mong em vẫn luôn vui, thăng trầm rồi qua hết.
   Hãy nhắm mắt nghe em, hãy tin, hãy yêu, ơi tâm hồn thuần khiết...!
   ... ...
   Nhớ ngày ấy, khi mới quen nhau bên yahoo, tập làm thơ, tập bình thơ,  rồi hỏi thăm sức khỏe...riết thành quen. Mỗi ngày cứ lên mạng hỏi han nhau, thiệt là đầm ấm và vui. Người quen, rồi trở thành thân thiết, như thể đã biết nhau từ muôn kiếp trước.
    Có người bạn, một ngày, hai ngày lại có những bài chở đầy cảm xúc và tâm trạng, với nỗi niềm riêng, với tình cảm nhân ái đối với những số phận không được may mắn trong cuộc sống, đọc nghe thật chan chứa tình người. 
    Cũng có lúc, người ấy viết về mình, khi lần đầu xa nhà lên thành phố, hết tiền ngồi khóc, có cái tình trong trẻo với anh bạn học, đẹp đến nổi trong bức tranh ngày ấy chỉ có 2 đứa ngồi trên trái đất. Nghe mà thương quá trời...
     Rồi từng ngày, những mối quan hệ cứ nhiều lên, những dòng com ào ạt, tuôn đổ về, bao lời hân hoan chào chúc, nghe như có một đại hội liên hoan với đầy ắp tiếng cười và tiếng vỗ tay.
    ... ...
    Đã từng ai đó nói rằng "đừng để cuộc sống ảo ảnh hưởng đến con người thật", thế mà người vẫn cứ lụy theo bao nhiều thứ, khiến cuộc sống hư hư, ảo ảo rồi hỉ nộ ái ố cũng thành sự thật mất rồi.
   Hôm nay thật buồn, nhà vắng khách, cứ thơ ngây nhớ đến ngày ấy, như ôm khư khư kỷ niệm buông tiếng thở dài. Người đâu vắng, tình còn ấm đến hôm nay. Phải chăng mình cổ hủ, ích kỷ, mong một sự chung thủy toàn vẹn không bao giờ là vẹn toàn?
     Dù gì đi nữa, cũng mong đời tốt lên cho bạn bè. Mong nhân quả sẽ hiện thực cho những ai có tấm lòng. Hãy cố lên bạn nhé!
    


 

&...

Đêm qua khui hũ rượu
Bừng thơm một góc nhà
Ngồi nghênh ngang độc ẩm
Đối mặt cùng bao la.

Suy bao điều vụn vặt
Ngẫm những thứ cao xa
Loanh quanh miền minh triết
Rồi buông tiếng thiệt thà.


Tháng năm dường hoang phí
Đứa trẻ thôi bôn ba
Trầm ngâm và nông nổi
Cùng chung sống một nhà.


Người ơi, bao giờ hết
Bao giờ thôi mơ xa?
Bao giờ thôi thao thiết
Tình riêng chút ánh tà!


Hạ tuần trông buồn bã
Thấu hiểu đến không ngờ
Nghiêng em, trăng gần quá
Ru tình ta với ta...



Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

Ngẫu hứng chị Hằng

Xiêm y trút bỏ cuối chân trời
Yêu kiều, lả lướt bồng bềnh trôi
Đêm thanh khoe sắc nơi bờ vắng
Đợi những thi nhân với khách chơi

                               Gió đêm bổi hổi tựa hơi men
                               Rạo rực xuân thì tiếng rỉ rên
                               Giao hòa trong khắc mùa ân ái
                               Tiếc rằng lều tranh Chí ngủ quên

                                                       Mơn mởn kiêu sa luống gợi tình
                                                       Xuân mãi ngàn năm vẫn đồng trinh
                                                       Cảnh vẫn như xưa, người luống tuổi
                                                       Thẹn lòng "Trăng chẳng phải cho mình".

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Mời em ngồi xuống bên chiều
Làm vài chung nhé cho nhiều mênh mông
Nhấp môi, để má thêm hồng
Trăng liêu xiêu mọc bến sông vắng người
Mơ ai kín nước như mời
Lều tranh vườn chuối dứt thời cô liêu.


Nồng say đời bỗng trong veo
Giáo điều xa tít, cũng theo cởi truồng
Niềm yêu xiêm áo lên giường
Ngây thơ đi ngủ vô thường lên ngôi...


Ở nơi ấy...

Chân trời ấy dường như trong hơn
Cỏ nơi ấy ngỡ mềm xanh hơn
Mây rất trắng, cùng nhau lả lướt
Gió nhẹ nhàng ve vuốt tiếng chim buông

Ở nơi ấy có một loài hoa nhỏ
Tím suốt mùa thương nhớ ngóng trông
Có dòng sông hiền hòa không tuổi
Chảy tự cội nguồn ra đến mênh mông.

Hãy nhắm mắt cùng nhau tới đó
Kề bên nhau nghe tiếng khóc dỗi hờn
Để cánh cửa bình an rộng mở
Trong ráng chiều rực đỏ, tóc em thơm!