Ngồi
yên nghe em!
Từ từ khép lại một miền sâu thẳm...
Để anh dùng cây cọ bằng ánh sáng xanh hiền, rất chậm rãi tô từng nét hồn em,
như cậu học trò vừa vẽ vừa khám phá.
Đây là màu Bình minh, anh sẽ tô miền trong sáng ở trong em, long lanh như pha
lê, dù bụi đời vương, vẫn không tì vết.
Đây là màu cực quang, phủ lên lửa nhiệt thành trong em, nồng nàn, xôn xao, như
sóng kia chẳng bao giờ hết.
Đây là màu trời xanh, xanh ngăn ngắt, tô lên ước mơ em, với tình yêu của em,
như đã từng tô hai đứa ngồi trên trái đất.
Rười rượi ánh trăng buồn bàng bạc, tô lên nỗi buồn của em, khi ngồi một mình
trước hiên, lần đầu xa nhà, túi không tiền, buồn, nhưng ánh sáng không bao giờ
tắt.
Màu hoàng hôn, phủ lên ký ức của em, con bé tóc cháy nắng ngày xưa, nhìn bạn có
mẹ cho quà, đêm về thầm ao ước.
Màu vàng Phật từ bi, tô lên miền run rẩy của em, cảm thương với ông bán bông,
vé số, với mối tình chợ, với người bạn bịnh hiểm nghèo, thấm đẫm tình thân
thiết.
Ừ.Mày trắng của mây, có ánh ấm áp cầu vồng, là màu tình bạn trong em, trăm người,
ngàn người quanh em, mong em vẫn luôn vui, thăng trầm rồi qua hết.
Hãy nhắm mắt nghe em, hãy tin, hãy yêu, ơi tâm hồn thuần khiết...!
... ...
Nhớ ngày ấy, khi mới quen nhau bên yahoo, tập làm thơ, tập bình thơ, rồi hỏi thăm sức khỏe...riết thành quen. Mỗi ngày cứ lên mạng hỏi han nhau, thiệt là đầm ấm và vui. Người quen, rồi trở thành thân thiết, như thể đã biết nhau từ muôn kiếp trước.
Có người bạn, một ngày, hai ngày lại có những bài chở đầy cảm xúc và tâm trạng, với nỗi niềm riêng, với tình cảm nhân ái đối với những số phận không được may mắn trong cuộc sống, đọc nghe thật chan chứa tình người.
Cũng có lúc, người ấy viết về mình, khi lần đầu xa nhà lên thành phố, hết tiền ngồi khóc, có cái tình trong trẻo với anh bạn học, đẹp đến nổi trong bức tranh ngày ấy chỉ có 2 đứa ngồi trên trái đất. Nghe mà thương quá trời...
Rồi từng ngày, những mối quan hệ cứ nhiều lên, những dòng com ào ạt, tuôn đổ về, bao lời hân hoan chào chúc, nghe như có một đại hội liên hoan với đầy ắp tiếng cười và tiếng vỗ tay.
... ...
Đã từng ai đó nói rằng "đừng để cuộc sống ảo ảnh hưởng đến con người thật", thế mà người vẫn cứ lụy theo bao nhiều thứ, khiến cuộc sống hư hư, ảo ảo rồi hỉ nộ ái ố cũng thành sự thật mất rồi.
Hôm nay thật buồn, nhà vắng khách, cứ thơ ngây nhớ đến ngày ấy, như ôm khư khư kỷ niệm buông tiếng thở dài. Người đâu vắng, tình còn ấm đến hôm nay. Phải chăng mình cổ hủ, ích kỷ, mong một sự chung thủy toàn vẹn không bao giờ là vẹn toàn?
Dù gì đi nữa, cũng mong đời tốt lên cho bạn bè. Mong nhân quả sẽ hiện thực cho những ai có tấm lòng. Hãy cố lên bạn nhé!