Xiêm y trút bỏ cuối chân trời
Yêu kiều, lả lướt bồng bềnh trôi
Đêm thanh khoe sắc nơi bờ vắng
Đợi những thi nhân với khách chơi
Gió đêm bổi hổi tựa hơi men
Rạo rực xuân thì tiếng rỉ rên
Giao hòa trong khắc mùa ân ái
Tiếc rằng lều tranh Chí ngủ quên
Mơn mởn kiêu sa luống gợi tình
Xuân mãi ngàn năm vẫn đồng trinh
Cảnh vẫn như xưa, người luống tuổi
Thẹn lòng "Trăng chẳng phải cho mình".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét