Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Mời em ngồi xuống bên chiều
Làm vài chung nhé cho nhiều mênh mông
Nhấp môi, để má thêm hồng
Trăng liêu xiêu mọc bến sông vắng người
Mơ ai kín nước như mời
Lều tranh vườn chuối dứt thời cô liêu.


Nồng say đời bỗng trong veo
Giáo điều xa tít, cũng theo cởi truồng
Niềm yêu xiêm áo lên giường
Ngây thơ đi ngủ vô thường lên ngôi...


Ở nơi ấy...

Chân trời ấy dường như trong hơn
Cỏ nơi ấy ngỡ mềm xanh hơn
Mây rất trắng, cùng nhau lả lướt
Gió nhẹ nhàng ve vuốt tiếng chim buông

Ở nơi ấy có một loài hoa nhỏ
Tím suốt mùa thương nhớ ngóng trông
Có dòng sông hiền hòa không tuổi
Chảy tự cội nguồn ra đến mênh mông.

Hãy nhắm mắt cùng nhau tới đó
Kề bên nhau nghe tiếng khóc dỗi hờn
Để cánh cửa bình an rộng mở
Trong ráng chiều rực đỏ, tóc em thơm!