Thứ Hai, 7 tháng 10, 2019

Thương mãi thôi....!


Bất chợt một chiều hiu quạnh
Sau một cơn say não nùng
Lặng im nghe hồn lành lạnh
Mùa thu em đấy phải không?

Thu như nỗi niềm cô phụ
Thi nhân có kẻ chạnh lòng
Mùa thu như người tình củ
Cho hồn lữ khách bâng khuâng.

Rừng xưa lá vàng rồi đấy
Thơ ngây hoang dại nửa đời
Lặng ngồi nhìn hoa cúc nở
Thầm nhớ thầm thương khôn nguôi….!

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2019

Lại ước!


Ước chi ta là ly rượu nhỏ
Em uống vào thấu suốt tâm can
Ước chi ta là mây là gió
Ôm lấy em trong yêu dấu nồng nàn

Làm sao nói hết lời muốn nói
Làm sao yêu hết cảm xúc hiến dâng?
Nỗi lòng ta, em có bao giờ thấu hiểu
Đừng làm đau bằng lời nói phụ phàng

Ôi có phải tình yêu là mơ ước
Nên ta say những khát vọng khôn cùng
Có phải em? bình minh hay đêm tối
Ta bước hoài không hết được mông lung

Và như thế, muôn đời sau vẫn thế
Tình đơn phương huyền hoặc đến lung linh
Và có lẽ cuối cùng là chân lý:
"Em ngây thơ vứt bỏ mối chân tình!"

                                     06.01.2010



Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2019

Ác mộng

Hôm qua ngủ gặp ác mộng
Lạc vào xứ sở quỷ ma
Hiện hình muôn loài lang sói
Gớm ghiếc hơn cõi ta bà

Há miệng nhe răng vấy máu
Thịt xương mưa móc dầm dề
Tiếng nói sầu như gió bấc
Lạnh hồn xuyên suốt hư vô.

Ngàn năm sống trong bóng tối
Cùng nhau quy tụ bầy đàn
Thương nhau chắc là chưa thấy
Hại nhau thì lại càng không...

Trời sinh vạn vật chung sống
Quỷ ăn khi đói mà thôi
Không như có loài thượng đẳng
Tham lam độc ác khôn cùng

Ẩn trong xiêm y đẹp đẽ
Trong lời trau chuốt mỹ từ
Bụng chứa cả bồ dao nhọn
Nhân từ khoác áo thầy tu

Tỉnh dậy rét run cầm cập
Băn khoăn câu hỏi luận hồi
Cùng chung một bầu vũ trụ
Đồng loài sao lại hại nhau?

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2019

Buồn ơi "đàn gảy tai trâu..."!
Lao tâm khổ tứ, thêm sầu thiên thu
Tai nghe giả dối dư thừa
Nước sông không đủ để mà rửa tai

Ngán đời nhắm chút cay cay
Ước cô tiên nữ mà say quên đời..

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2019

HH

Có nỗi buồn nhè nhẹ ghé thăm ta
Lúc nữa đêm âm thầm bên gối
Có nụ hoa hẹn hò sương sớm
Chợt nở bừng nhẹ nhõm thuở bình minh

Chốn nhân gian muôn nẻo đường tình
Lúc hạnh phúc, khi đau buồn bất chợt
Ở giữa những tháng ngày tất bật
Có vui buồn lẽ tự nhiên thôi....

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2019

Hoang hôn

Thiên hạ mênh mông đường muôn nẻo       
  Phương nào gian khổ, lối nào êm?       
Muốn được trở về nơi xưa củ
Lối mòn vệ cỏ mát chân trần

Chim đàn rủ nhau về phía khuất
Uy nghi hùng vĩ dãy Trường Sơn
 Lặng lẽ hoa râm ngồi thi thố
Sương chiều bất chợt lạnh hoàng hôn



Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2019

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

Không đề

Trăng vẫn sáng dù mây mờ che khuất
Sen vấy bùn nhưng hoa nở ngát hương
Đứa trẻ nhỏ đầu trần chân đất
Dẫu hàn vi, môi má vẫn hường!

Lúc nhiễu nhương đau lòng quân tử
Buổi suy đồi điếu đóm lên ngôi
Thương những lớp nông phu áo vải
Giữ lòng son giữ hồn vía cho đời


Đời có đẹp là nhờ chân, thiện
Danh có thơm xây đắp bởi tài, tâm
Hãy nhìn kia lò đang rực sáng
Lọc tạp chất đi       
                     luyện đá thành vàng!





... ...




Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

Duyên!

......
Con nai nhỏ vướng bẫy thợ săn
 kêu lên những tiếng dài thảm thiết
Người đàn ông sa lưới tình
Cũng than hoài thống thiết như ai...

Ngỡ rằng phận đã an bài
Ngờ đâu duyên đến buồn thay cuộc đời!

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2019

Tết Dương lịch

Năm mới về trong miền rét mướt
Lạnh lùng hiu hắt vắng con đường
Chia ly với tháng ngày đã mất
Thêm nhiều ánh bạc nhuốm phong sương!

Nâng ly cạn hết sầu nhân thế
Cõi sinh cõi tạm, ngẫm mà thương
Mừng chi túi thời gian vơi bớt?
Trên má môi xưa nhạt nét hường?

Lác đác phương trời xa tiếng pháo
Bồi hồi vọng tưởng ngày ấu thơ
Áo rách vẫn ửng hồng đôi má
Bên bếp lửa chiều nhen ước mơ...

Ngậm ngùi nhớ lại nhiều năm tháng
Bao đắng cay, nhưng vẫn cam lòng
Khổ đau càng nhiều càng cố gắng
Vươn tới những điều tựa hư không!

Vậy đấy, năm nay lại tiếp bước
Đường xưa đã củ như cuộc đời
Sang năm, ngày này ta lại chúc
mừng túi thời gian lại thêm vơi...

Khà...khà...khà...!
                                01.01.2019