Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Chờ đến ngày xưa

Anh chờ em
Nơi vườn cây đầy nắng
Tiếng chim xưa vẫn hót rộn ràng
Phượng thắp lữa bùi ngùi trong yên lặng
Tiếng ve buồn
theo gió lang thang.

                                          Anh chờ em
                                        Tại buổi đầu tiên
                                         Em thổn thức
                                         Anh nhìn rất rõ
                                         Con dế kêu tủi hờn trong góc nhỏ
                                         Bướm cô đơn quấn quýt mái tóc bồng

                                                                  Năm năm
                                                                               mười năm
                                                                                     rồi hai mươi năm
                                                                                    Ta đã qua biết bao là cảm xúc
                                                                Vẫn không quên những bình yên thuở trước
                                                                  Cứ mỗi hè sang ta lại tìm về

                                                      Em ở đâu trong ký ức xa kia
                                                      Sao lỗi hẹn để anh chờ đợi mãi
                                                     Những ân tình qua đi không trở lại
                                                      Để trái tim đau
                                                       suốt một cuộc đời....

Nhớ Huế

                                                                                       Tặng Sơn tiên sinh
Em đẹp thế em dịu dàng đến thế
Bên dòng sông e ấp Huế ơi
Chiều lặng xuống kinh thành như lụa
Em trầm tư như thế tự muôn đời

Rất duyên dáng nón nghiêng vầng tóc
Huế sớm chiều tha thướt đi về
Gió rất nhẹ đùa trên tà áo
Như dịu dàng ôm ấp tranh thơ

Nhớ xưa kia nhớ về nơi xa lắm
Huế đau thương không một phút bình yên
Giờ thanh thản,Huế đẹp vào sâu lắng
Những rêu phong tạc nét ưu phiền.

Có gã tình si nặng lòng với Huế
Với cô đơn nhấm vị phong trần
Chân ai bước dáng về ung dung thế
Để mộng mơ bao phủ suốt ngàn năm...

Viết cho người...

                                               Ta nhớ em bông hồng buổi sáng
                                                 Những giọt sương long lanh
                                                 Chạm vào thành giọt lệ.....
                                                 Tội tình!

                                                                   Ta nhớ em
                                                                   Lời dân ca trong veo
                                                                   Cất lên những ý tình sâu lắng
                                                                   Bao đổi thay bình lặng
                                                                    Thành lời ru buồn

                                                       Tình yêu hoá mênh mông
                                                       Tình yêu thành nỗi đau người mẹ
                                                       Chưa kịp sống thời xuân trẻ
                                                       Đã làm cánh cò lầm lụi chiều hôm

                                                     Những vụng dại tưởng chừng ngủ yên
      Vẫn thức dậy giữa đêm dài xa vắng           
  Câu ca dao, cánh cò chiều chạng vạng
Hằn in năm tháng cổ tích buồn
                                                                        Ước chi quay ngược lại thời gian
                                                                        Cho nàng tiên Bình Minh trở lại
                                                                        Để cánh cò kia bay mãi
                                                                        Vào trong những khúc dân ca.....

Đưa con đến trường





Sáng mùa thu trong lành dịu mát
Tiếng chim ca rộn rã trên cành
Tạm quên những lo toan tất bật
Ba cùng con sánh bước đến trường.

Những tò mò ngời lên bao ánh mắt
Những lo âu hồi hộp trái tim thơ
Bé xíu đôi bàn tay con nắm chặt
Bàn tay ba cũng rất đỗi vụng về

Cô dịu dàng bế con vào lớp
Bíu ríu với ba, con lạ lẫm khóc oà
Bím tóc nhỏ rung rung như cỏ:
“Chiều về nhớ đón Cún nghe ba!”


Lòng rưng rưng trào lên niềm hạnh phúc
Ngắm con vào giữa một rừng hoa
Bất chợt nghĩ lại bùng lên mơ ước
Mong con thành hoa đẹp giữa muôn nhà.

Tội nghiệp con yêu, hãy ngoan con nhé
Học hỏi điều hay và biết vâng lời
Trời đất rộng, có những điều hơn ba mẹ
Hy vọng nghe con và phấn đấu nên người.

Dịu dàng thu,dịu dàng thu biêng biếc
Cầu vồng xanh vẫy gọi phía xa xôi
Bao nhiêu tuổi hôm nay ba mới biết
Và niềm tin vào ý nghĩa cuộc đời.
                            
                                   05/9/2012

V&X

Mãi mê suốt buổi
Chơi bi
Quên ăn
Vùi ngủ
Nói mê một mình.
                             Cháy da hạ trắng ngoài đồng
                              Gió chiều cong vút
                              vầng trăng
                              bên trời
                                                 Mưa Ngâu ướt đẫm đất trời
                                                 Hả hê
                                                đuổi cá
                                                thoả thuê
                                                nô đùa....
Nhỏ kia
mê mãi thêu thùa
tập làm cô giáo
tập mua bán hàng
                             Thả lá ước làm đò sang
                              Bến sông xa lắc
                              mơ màng
                              ngàn năm.
                                                Khóc vùi bên gối
                                                nữa đêm
                                                có cô tiên nữ
                                                thì thầm bên khung...

Tháng ngày
ngày tháng thật nhanh
gió mây sương muối
nhuộm thành
trắng đen
                          Vớ vẫn
                           ba chuyện ưu phiền
                            nhiều hư danh ảo
                            gạo tiền thành hư.
Lặng ngồi nhớ đến ngày xưa
Tiếng con cheo hót mới vừa....đâu đây.

Rượu Hồng Đào

  Rượu Hồng Đào em rót
         Vào bao la chiều nay
       Anh như là trẻ nhỏ
               Nhấp chỗ nào cũng say.

               Trên Hải Vân hùng quan
  Dệt lá thông êm ái
           Mãi mê dòng sông Hàn
                Niệm thời gian tuôn chảy

     Ngũ Hành Sơn u uẩn
             Đau tình xưa chưa nguôi
        Sơn Trà như đang khát
         Muốn lao vào biển khơi

      Trọ trẹ giữa phố người
   Hình như em đâu đó
    Gió biển ngập khí trời
Mặn trên môi rất lạ

    Hình như ai đang đợi
Ai đó đang gọi mình
                   Ruợu thơm vào truyền thuyết
Anh say mù con tim.

Buồn ơi!

Buồn ơi!
Ta gần nhau trong suốt cuộc đời
Giữa những lúc âm thầm lặng lẽ
Khi hưng phấn rượu nâng ly cạn chén
Em vẫn bên ta như nhắc nhủ buồn ơi.

Em đi xa một chút lại về rồi
Đêm không ngủ ta cùng em độc thoại
Em băng giá ta ôm vào lòng mãi mãi
Muốn xa em rồi chẳng nỡ xa em.

Buồn ơi!
Khép mi mắt thấy hình như sương xuống
Đứng bơ vơ lạc lõng giữa đường khuya
Chỉ có em thủy chung cùng ta mãi
Đưa ta đi chầm chậm lối xưa về.

Ta ngơ ngẩn lòng đắm say lắm lắm
Ở bên ta mãi mãi buồn nghe!
Thà như thế đừng bất nghĩa bất nghì
Ta cùng em buộc vào thế kỷ.

Chiều hoang mang

Người ơi
Tôi yêu, tôi yêu
Màu tím
Khi mây chiều
Buồn lưa thưa...

Mỏi mòn
Chợt tỉnh cơn mê
Thảng thốt
Quay gót lui về
Kỷ niệm xưa.

Trời mưa
Em đẹp não nùng
Mưa ướt
Suối tóc mềm
Gầy đôi vai.

                                                                            Thở dài
                                                                   Nhìn áng mây trôi
Chiều mênh mông quá
Suốt đời
Đi hoang.

Ước gì

ước gì ta lại được yêu
ước gì đổi được muôn chiều thành mai
Ước gì qua một cơn say
Ta bừng tỉnh lại cái ngày đầu tiên
Ước gì ta hoá muôn miền
Ở đâu cũng kết chiếu mềm đợi em
Ước gì đừng nhớ mà quên
Ước gì tâm tưởng đừng nên.....ước gì.

HHHHHHHHHHH@H

Đôi khi ta ghé thăm  ta
Vào một chiều mưa gió
Có gã đàn ông bên cửa sổ
gạt tàn đầy ắp thời gian

Đôi khi ta ghé thăm em
Tảo tần, sương gió
Một mình vò võ
Tần ngần, khẽ gọi: Mình ơi!

................................................
...............................................
Người đàn ông không biết cười
Người đàn bà không biết hát
Gặp nhau mừng rơi nước mắt
Rồi lại làm đau nhau.
..................................................
..................................................
Đôi khi ta muốn đi hoang
Trên đường xa bát ngát
Tìm một người chưa gặp
Mãi đi, chẳng trở về

Ôi! Đời là cơn mê.....

Nhớ em

Em có buồn và đứng ngắm trăng non
Rồi hồi tưởng những gì ta đã nói
Có nhắm mắt nhớ phút giây chờ đợi
Nơi dạ hương thơm ngát chốn ta ngồi

Em có còn để tóc lệch đường ngôi
Như ngày xưa em dành cho anh đó
Có chọn dép mềm ôm chân nhỏ
Giữ gót son của lá ngọc cành vàng

Em có giận hờn rồi khóc một mình không
Lúc khổ đau chớ làm điều khờ dại
Có thổn thức ngã vào vai người ấy
Như đã từng yêu dấu biết bao năm...

(Ôi Tình yêu thổn thức đến triệu năm)
Dù ngày đó anh biết rằng em đã chọn
Anh kiêu hãnh khóc vào trong câm lặng
Như ngày xưa có chàng nhạc sĩ nghèo....

Không!
Chắc là em nhung lụa vạn lần hơn
Vẫn yểu điệu kiêu sa và quý phái
Bên gối bông hoà tiếng lòng êm ái
Như 30 năm trời đã sinh em.

Anh cố dằn lòng đừng nghĩ gì thêm
Chắc nơi đó giờ em đang hạnh phúc
Những cám dỗ mà em mơ ước
Nhưng trong tim anh
                         vẫn hoài mang lo lắng
                                     Sợ em buồn.

Mẹ của con

  Con
                                   Niềm hy vọng của Mẹ
                                   Tự ngày xưa
                                   Khi Mẹ còn rất trẻ
                                   Khi con chưa có trên đời.

                                       Tiếng ru vành nôi
                                      Đưa con đến bến bờ hạnh phúc
                                         Ngày con lên đường
                                                 Mẹ khóc.
                                                          Con biết thế nào là nỗi chia ly

                                              Giữa tỉnh giấc đêm khuya
                                                     Lúc nào con cũng mơ về với mẹ
                                                          Ùa vào lòng khóc vùi như thơ trẻ
                                                                     Rồi ngủ quên cho đến tận bờ vui.

                                                                 ........................................................
                                                                 ........................................................
                                                              Thứ lỗi cho con, xa ngái ngậm ngùi
                                                                  Con sợ lắm
                                                                         Khi giấc mơ của Người
                                                                                            Toàn là cay đắng.....

Học đánh cờ

       Ngồi buồn đời
                                      Xách bàn cờ lên núi
                                      Học Nam Tào mặ đỏ râu dài
                                     Học Đế Thích ung dung tự tại...

                                      Dưới kia đường mòn muôn lối
                                      Thế nào để dụng mã pháo xe
                                      Cảnh thần tiên mà lòng bối rối
                                      Trận bày ra Tướng bị tốt đè.

                                     Rứa mới biết lòng hay vọng tưởng
                                    Thế cờ hay cốt ở lòng an
                                   Ở đỉnh cao nhưng nước thì thấp kém
                                    Bởi sân si tục lụy trần gian.

                                     Cười ha hả với cuộc cờ nhân thế
                                     Nằm ngả nghiêng bên góc ruộng bùn lầy
                                     Uống rượu nhắm gió suông đồng nội
                                      Bên cuộc đời ngắm con tốt ngất ngây say.

Mong đợi


Đợi chờ
Anh viết thơ
Những bồn chồn phấp phỏng
Mình có hẹn đâu?
Mà trong ngóng
Người ta.

Em không đến
Thêm vần thơ cay đắng
Đêm buồn hơn
Ướt vầng trăng cô đơn

Em quý giá
Thời gian như hoá đá

Lá thầm rơi
Nỗi nhẫn nại rụng rơi

Như vậy đấy
Anh cứ chờ cứ đợi
Em vô tư
Đã biết bao lần
Đêm rất dài
Anh như người mang tội
Lắng nghe vào
Sâu thẳm
Bước chân em!

Điên

Đem thân ra thí nghiệm một trò vui
Thoả chí anh hùng dời trai oanh liệt
Ghẹo thiếu nữ, cợt đùa nhật nguyệt
Đêm bật cười thương hại kẻ ngây thơ../

Có một ngàn thân để hiến để dâng
Rót không gian vào trong bình rượu nhỏ
Gió nhọc nhằn quặn lòng giận dữ
Thổi vào chiều rách tả tơi.

Có kẻ điên ngồi câu sông Ngân
Áo loang lỗ duyên tình chắp vá
Ngắm biển đời muôn tôm cá
Cười sằng sặc như điên.......Ha.ha.ha

Hoài niệm

Chở mùa thu đi mãi
Chuyến xe đầy ắp yêu thương
Đã qua rồi mùa ân ái
Còn lại trong ta đắm nõi buồn

Hôm nay lá vàng lại rụng
Dịu dàng gió thổi trở mùa
Em oi sao em đi mãi
Để tình ta thành giấc mơ...?

Say

Ôi cơn say chiều ngút ngàn
                                  Đẫm men rượu hồn ta tuý luý
                                 Những dục vọng chập chờn ma quỷ
                                 Loã thân hình lò lộ dưới trăng suông.

                                 Ôi cơn say chiều hoang
                                  Trống trải lòng ta như cánh đồng vô tận
                                   Tiếng chó sủa trăng, tiếng mèo rào điên loạn
                                    Trong đê mê hoan lạc cùng trăng
                                 
                                           Ôi nhậu đến điêu tàn
                                          Con đóm nhỏ cũng biết thắp đèn gọi bạn     
                                       Tiếng vĩ cầm chú dế chơi không chán
                                       Ùa vào mênh mông những khúc hoang ca

                                          Chỉ còn ta vụng dại trước bao la
                                          Ngàn lạy em, quỳ trước em sám hối
                                          Phải chăng yêu là tội lỗi
                                             Trăng ơi...!

.............!

Một năm có đến bao ngày
Cùng thơ với rượu u hoài nhân tâm
Muốn cùng tri kỷ tri nhân
Hoà chung con chữ,chung tình với trăng....
Để rồi thật quá bẽ bàng
Tri âm không đến, thơ bàng hoàng run...

Chuyện bạn bè

                                                       
Êh.Chuẩn bị dùm muối ớt
Tao có trái ổi miếng dưa leo
Thêm ba xị đế thành hiền triết
Ba chuyện động trời nói tỉnh queo!

Được mất trong đời, chuyện tình ái
Xấu thì đem dấu, tốt thì khoe
Làm ăn đổ bể âu có số
Đồng lớp đồng niên chuyện bạn bè!

“Thằng Th bây giờ làm quan chức
Ngày xưa nó học cũng cà tàng
Ngoài đời khôn lắm lanh như sóc
Con cái thì hư, vợ hoang đàng.

Thằng N giàu nứt đố đổ vách
Mười năm rửa bát ở trời Tây
Về nhà chữ nghĩa rơi đâu mất
Đi khuỳnh, nói ngọng chướng cả tai.

Cô S hát hay làm nghệ sĩ
Lận đận tình duyên cứ giữa chừng
Hết thời biểu diễn giờ viết lách
Câu khách dăm ba chuyện  chiếu giường.

Thằng H ngày xưa mê đọc sách
Con cái đói cơm mặt xanh mét
Học giỏi chăm ngoan rộn tiếng thơm
Được cái nếp nhà thật lễ phép!

Bạn V trong lớp học giỏi nhất
Giờ đây phẫn chí nói ngông cuồng
Rừng Nam phát rẫy rồi gieo hạt
Say mùi, lại điện  hát Quê hương!

Thằng P ngày trước nhiều mơ ước
Có tiền, có tình, được đi nhiều
Thiên Tào xui khiến nên mệnh bạc
Xuống đất ngủ yên mấy năm rồi.”


Chỉ có hai thằng mình sướng nhất
Áo nâu chân đất trụ quê hương.
Mày như ẩn sỉ tao nông sĩ
Mê chi ba thứ chuyện phố phường.

Cô nàng đỏng đảnh mới alô
Nhà hàng sang trọng xế đón đưa
Mày không thích hả, tao cũng thế
Rượu cạn chiều buông tiếng chuông chùa!

Hạ bâng khuâng

Mãi miết đi trên đường mệt nhọc
Bến bờ xa là cõi vắng u sầu
Lòng vẫn biết mà không hề khóc
Bởi cuộc đời đã định số từ lâu....

Đôi khi muốn trên đường vô thức
Dưới tán cây trên hoang mạc trưa hè
Nhắm mắt lại thả hồn về nơi củ
Lắng tim mình rộn rã tiếng ve...

Nhưng hôm nay giữa hạ vàng bổi hổi
Thoáng như gặp hình bóng của xa xăm
Hồn những tưởng đã rêu phong phủ lối
Một cái nhìn thức dậy cả ngàn năm....

Sông ơi....!

                                            Sông  ơi chảy thao thiết một màu
                                          Như tình anh thành nỗi buồn muôn thuở
                                          Em cứ đi về bên trong nỗi nhớ
                                          Sớm khuya chập chờn giấc mộng liêu trai.

                                            Cánh buồm anh phiêu bạt bao ngày
                                            Không đến được bến bờ mơ ước
                                            Ôi sông đưa thuyền đi sông có biết
                                            Buồm bạc màu sông vẫn biếc xanh.

Thơ ngoài 30

 Tôi viết bài thơ về cuộc đời
  Khi đã quá nữa chặng đường ngoài 30 tuổi
          Nổi buồn nhiều quá khi nhìn lui
Vẫn biết điều gì đang đợi!

    Hoài bão còn nhiều đắm đuối
    Khiến đời mất mát nhiều hơn
Tình yêu vẫn còn nông nổi

Để rồi chuốc lấy đau buồn.

Những gì mà ta lựa chọn
 Chưa hẳn đã thích đã mơ
Những gì đời ta chối bỏ
 Giờ lại quý giá không ngờ


                   Ngày mai, ngày không hẹn trước
                     Chìm vào phù phiếm, mê say
                      Tài danh làm chi đời nhỉ
                     Ta chưa vì ta một ngày.

                         Vì ai gieo hạt bi ai?
                        Vì ai gieo mầm hoan lạc?
                       Thẹn lòng giận mình mãi chơi
                       Yêu một nỗi niềm ngơ ngác./.

Một chút buồn

                                       Chẳng có thứ gì đâu
                                          Hành trang cuộc đời là túi rỗng
                                             Đựng đầy thơ hy vọng
                                                  Chất đầy nỗi khổ niềm đau

                                         Có thật ư Hạnh phúc?
                                                Đừng đến ơi nỗi buồn!
                                                     Ta sợ niềm vui
                                                            Sợ cả ta và quyến rũ
                                                                     Ôi ngươi dễ thương độc ác vô cùng


                                                 Đêm dày xéo
                                                              Như muối pha nước mắt
                                                                        Của khổ đau thao thức không lời
                                                                                Của niềm vui chợt đến nữa vời

                                                                   Hụt hẫng
                                                                             Giữa giấc mơ diệu huyền
                                                                                   Giữa khổ sở triền miên

                                                                   Hãy về đây
                                                                           ơi bình an dịu nhẹ
                                                                                      Như cánh buồm đi mãi không về....

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Quên!

Quên em
Bên bụi,
Bên bờ,
         bên cỏ cây 
                           hoa lá
 
                                               Nơi nơi nào cũng đẫm tình yêu
                                                  Anh đi trên đường vắng hoang liêu
                                                    Mưa axit tat zô đời
                                                     Mãi mãi...

Một chút nắng
             Cũng rộp phồng tê tái
      Một chút heo may
      Chạm vào ý nghĩ
Cũng đau.


Toàn thân anh
      Cho đến chiều sâu
         Đầy vết thương
           Đủ màu cảm xúc

                      Em ơi em
                           Cõi lòng tan nát
                                                      Vì yêu....!

TTKH

  Bỏ quên một niềm vui nhỏ
  Nở hoa lầm lụi ven đường
Đi tìm những điều hư ảo
     Bao la muôn mối buồn hơn

Xưa có 1 học trò nhỏ
    Tủi thân khi thấy thu về
      Nay có gã khờ khốn khổ
     Bơ vơ tiễn những thu đi

  Biết rằng không quay trở lại
    Vẫn đau, vẫn ngóng, vẫn chờ
Tím loang cả trời yêu dấu

  Bao giờ cho đến ngày xưa?

Ngày mai có là ngày ấy
    Bên nhau mình lại sum vầy
  Hồi hộp chờ heo may đến
      Xao xác một miền thơ ngây.