Em đẹp thế em dịu dàng đến thế
Bên dòng sông e ấp Huế ơi
Chiều lặng xuống kinh thành như lụa
Em trầm tư như thế tự muôn đời
Rất duyên dáng nón nghiêng vầng tóc
Huế sớm chiều tha thướt đi về
Gió rất nhẹ đùa trên tà áo
Như dịu dàng ôm ấp tranh thơ
Nhớ xưa kia nhớ về nơi xa lắm
Huế đau thương không một phút bình yên
Giờ thanh thản,Huế đẹp vào sâu lắng
Những rêu phong tạc nét ưu phiền.
Có gã tình si nặng lòng với Huế
Với cô đơn nhấm vị phong trần
Chân ai bước dáng về ung dung thế
Để mộng mơ bao phủ suốt ngàn năm...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét