Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

....xây một tường thành lương tâm
                 nhốt chàng si tình vào đó
                           tội kẻ cai ngục yếu đuối
                                        thổn thức suốt mùa thu...!

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Nỗi buồn của người nông dân

Mệt mõi quá gối đầu trên cỏ
Chân gác bùn tay chạm nước chiều buông...

Con cò trắng vẫn vơ trên khoảnh nhỏ
Một thân một mình tắm đẫm ánh trăng suông....!
                  

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

Không biết viết gì....

Tháng năm
Viết lên nỗi buồn muôn thuở

Lạnh lùng mùa đông
Ngoài kia gió gào vô cớ?


Xuân chưa em?
Chắc là em còn nhớ...

Ai đã quên rồi?
Khi tình không còn nữa.

                                 Dệt lên những chông chênh
                                 Từ đó!

                                 Qua bao mùa buồn tênh
                                 Có đứa trẻ khóc vùi nơi góc nhỏ.

                                                                                   Ôi cuộc đời
                                                                                    Những nỗi niềm chan chứa.

                                                                                      
                                                                                    Tháng năm.
                                                                                    Hát mãi bài ca dang dở.

                                                                                                       (Bài nì tặng T2)


                              


Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

Lại...sến

Lâu rồi lại ghé căn lều củ
Cảm giác rêu phong chạnh nỗi niềm
Thơ xưa cũng thế bao buồn bã
Nhấc bút u hoài chút tình riêng.

Người qua kẻ lại "chừ" đâu vắng?
Chào hỏi xôn xao mới dạo nào
Mới biết ngày vui tựa gang ngắn
Nhìn đâu cũng thấy luống xanh xao.

Mùa này nơi ấy tràn tuyết trắng
Cô nhân thoáng nghĩ đến mà thương
Mùa này phương Nam tràn ánh nắng
Có em đêm đến thấy lạnh lùng.

Mỗi đời một cảnh buồn muôn mảnh
Ngán thay con tạo khéo trêu người
Bẻ bút ...nhưng rồi lòng thấp thỏm:
Mong ngày đoàn tụ tiếng cười vui>