Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Lại mùa nữa rồi

Một chiếc lá lìa cành chạm xuống
Động không gian suốt cõi nhớ khôn cùng
Chờ khắc khoải, bâng khuâng em đã đến
Tự bao giờ bàng bạc nhuốm yêu thương
                                                
                                Yêu yêu lắm vùi vào em giấc ngủ
                                Say mê em ru lành lạnh không lời
                                 Để mở ra một khung trời rất lạ
                                  Bồng bềnh em, hoài niệm chơi vơi

                                                         Con chim nhỏ hát vang lời lạc lõng
                                                         Trăng mồ côi mỏng mãnh trời xa
                                                          Sương giăng phủ mơ màng thiếu phụ
                                                           Khẽ đưa nôi thu dịu ngọt hiền hòa...!

..........

Bao giờ cho hết cơn say
Bao giờ mới hết thơ ngây hỡi lòng
Bao giờ hết muốn đèo bòng?
Đa đoan có sẵn, xao lòng nhiều khi
....................................................
Xao xác gà gáy canh khuya
Bơ vơ hết nổi lối về vì sao?
                           

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

trên cánh đồng

Đời tôi là một cọng cỏ khô
             Lang thang giữa cánh đồng cả gió
                            Loanh quanh mãi trong dòng xoáy nhỏ
                                          Cứ thầm mơ một ngọn lửa đốt đồng....

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Thời gian

Yêu đi em, tháng ngày đã trôi qua nhiều quá
                Ta cứ gần nhau, nghe tim thổn thức đến vỡ òa
                               Một cái nắm tay, cũng sợ mình tan như khói
                                                   Hai đứa mình như 2 kẻ ngu ngơ.

                                                   Chỉ một giây thôi, mình cùng nhau em nhé
                                Cho hân hoan khỏa lấp nỗi muộn sầu
                 Chắc Chúa trời cũng thứ tha thôi
Hay lòng  vẫn còn vương lời răn ấy?
                                       

(Ta đã làm gì đâu? Mà luôn sám hối
                             Hồn đầy tiếng yêu, không thanh khiết nữa rồi)
                                                      Cuối con đường, gần quá đi thôi
                                                                                  giọt nước mắt rơi, cuối cùng cũng đã hết...!

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

j

Trong một ngày con không làm gì hết
Ngắm lá khô chiều phiêu lãng với hoàng hôn
Còn chút nắng rọi lên miền da diết
Con nghĩ gì? Trong góc nhỏ cô đơn?
Hoài niệm buồn trong khói trong sương
Những thất bại làm nên năm tháng
Bao chia ly đượm màu cay đắng
Đời đã cho con nhiều quá phải không?

Trong một ngày con không phải là con
Không giành giật, không thương vay khóc mướn
Nghĩ về mình  hỏi lòng ước muốn
Câu trả lời chỉ như lá khô kia....


Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Chẳng là chi cả



Vượt lên trên
Thời gian, không gian
Nơi chân lý không còn là chân lý
Nơi tiếng khóc là điều vô nghĩa
Nơi tiếng cười chẳng cần thiết gì trơn.

                   Chỉ còn duy ngã độc tôn
                   Tiếng sáo mục đồng như là đương nhiên vậy
                   Tiên nữ múa ca bình thường như nước chảy
                   Sắc sắc không không chẳng hạnh phúc, chẳng muộn sầu..
                  
                   Ha ha ha...!
                   Ái lạc suốt đời mơ
                   Chợt hiển hiện, cho nhiều quá đỗi
                   Nhưng đứa trẻ bú say rồi hờn dỗi
                   Muốn nghịch yêu đôi bồng đảo Chị Hằng.
                                     
                                      Bay trong ánh cầu vồng giăng giăng
                                      Ngủ trên sông Ngân gối ngàn tinh tú
                                      Hoá Ngộ không say nước thần Thiên tử
                                      Quả đào tiên vương vãi khắp khung trời.

                                                Này biếng ăn, say uống, chẳng khóc cười
                                                Vô tận cô đơn vào hố đen vũ trụ
                                                Thiên đàng đây ư ? lòng hỏi thầm duyên cớ
                                                Nhớ góc nhỏ trên cánh đồng nhập nhoạng ánh hoàng hôn....!
                                                 
                                                

                                                


Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

... ...

                                                                     Tặng DH12F
Bạn ơi!
   Có buồn không?
           Khi hè về, vang vang những tiếng ve ca bài từ biệt
           Phượng thắp lửa đỏ chi mà da diết
           Đốt lòng cậu học trò, làm ướt mắt nữ sinh.

Ban ơi!
    Dù đi đâu, dù về đâu.
           Bạn có quên, góc sân trường xôn xao ngày ấy?
           Cái cảm xúc dấu yêu biết mấy
           không phải người thân, sao thương nhớ quá đi thôi.

Hai mươi năm rồi
           Gặp lại nhau, nụ cười như có muối
           Nắng đùa cợt ánh kim trên tóc rối
           Phảng phất chân chim sau làn khói trắng mộng mơ.
           ...........................................................................

          

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

^^^^^^^^^^^

Em đã không chọn anh
               Anh đã chinh phục em
                          Vì yêu anh mà em khổ
                                         hàng đêm
                                                     Anh trằn trọc
                                                          Giận mình vì điều đó.
                                                                           
                                                            Cho Đến lúc bình minh
                                                             Nụ cười em
                                                             Làm vơi đi tất cả....!

!

Giữa anh và em
            Tồn tại nhiều khoảng cách
                        Bỗng biến mất
                                        Khi em ngước nhìn anh...!
                                                                      (Tặng NL những ngày đi học)

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

Anh Chí à

Rượu đã nhạt, trăng tàn, vườn xơ xác
 vắng quán ven đưòng để mua chịu vài be
Cô Nở bỏ sông đêm, buồn, đi mất
Sương ướt dầm tàu lá chuối canh khuya...




                                                          

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Viết cho vui

     Hôm nay một ngày mưa, từng giọt rơi nhẹ miên man không thành tiếng, giăng mờ mắt ai khiến tầm nhìn chỉ là một màu sáng trắng ướt nước. Mùa Xuân đây chăng? Hay tiết Kinh trập ông trời gây mưa cho muôn loài bé nhỏ sinh sôi?
     Ngồi nhắm mắt tưởng tượng ánh nắng ấm áp, đến cái rạo rực hổn hển như không gian đang chuyển động, đất trời như lớn lên, mở ra. Một đứa trẻ mải chơi, tung tăng chạy khắp, một chàng thanh niên ngơ ngẩn trước một xuân hồng chúm chím vừa thoáng qua...Hồi ấy như thế nào nhỉ? Thành ra ta không kịp đứng lại mà suy nghẫm, cho nên giờ cố nhớ chỉ là những hình dung mơ hồ như mưa giăng giăng.
      Ngày ấy, cũng tiết như thế này, cùng nàng đi trên con đường chia ly, nổi thổn thức âm thầm không oà vỡ, chỉ thấy em lén cúi xuống lau những giọt mưa nhẹ vương trên gò má, ta hai đôi tay thừa thải, hết vặn vào nhau rồi buông thỏng bất lực mà không dám tạo thành một cử chỉ âu yếm; để luyến tiếc mãi đến bây giờ. Em mang mùa xuân đi đâu hỡi em? Để từ ngày đó cuốn theo bụi đời triền miên quên bẵng, những toan tính lo âu đêm ngày, để tháng năm vụt qua như chớp mắt, xuân đã thành hoài niệm mất rồi.
     Ừ, tuổi trẻ nông nổi, nhưng sao bây giờ ta vẫn thấy không minh triết?  Phải chăng chỉ số IQ thiên định khiến mình như thế? Hay trái tim yếu đuối mãi vẫn không lớn? Cứ mơ hoài về một mùa xuân cho dù biết không tới bao giờ?
     Thực ra không có quá khứ, thực ra không có tương lai. Ta chỉ tồn tại, đang tồn tại, thế thôi. Quá khứ cũng có những ngày như thế này, mưa giăng trắng và mây mù u uẩn. Tương lai cũng sẽ có những ngày như thế này, gieo vào lòng người những nỗi u hoài lành lạnh khiến lòng cứ vẫn vơ về cái củ và ao ước với điều mới tuyệt vời.
     Đời nên có một chút buồn, để mới thấy niềm vui quý giá. Đời không nên vui mãi, hoan lạc mãi đó là sắp lụi tàn. Không nên viên mãn bất cứ điều gì, như ánh sáng còn bị bẻ cong huống chi...
     Nhớ người xưa nói:"Tri nhân tiện nhân hà thời nhân; Tri túc tiên túc hà thời túc". Tạm hài lòng, đi kiếm cái gì đó lai rai mà rên ư ử. Như con Cún ngủ mê. Khà khà.

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Không...

Chiều hanh vàng
Ngây ngây say
Ngẫm câu thơ hay
Quên nghèo khó
                    Gió lùa tứ phía
                    Lạnh suốt từng cơn
                    Lòng cô đơn
                    Biết Xuân sắp zìa rồi đó.
                                                        Một xị nhỏ
                                                        Đựng bao tâm tư
                                                        Rồi cạn đi
                                                        Nỗi buồn dâng lên từ đó...
                                                                                            

Thêm một tuổi

Có một anh chàng bẽ lẽn
Trốn vào tim tôi
Khi gặp em, người đẹp nhất trên đời
Làm tim rẩy run
Loạn nhịp.
                                Có nỗi sợ hãi
                                Chạy vào tim tôi
                                Nỗi xao xác không lời
                                Trước bao la vũ trụ.
                                                            Có đứa trẻ cô đơn buồn bã
                                                            Ẩn trong tim tôi
                                                            Đứa trẻ mồ côi
                                                            Ngóng ba về
                                                            Hàng bao nhiêu năm, chờ đợi.


Có gã khách tuổi già lai vãng
Trước ngõ nhà tôi
Không!
Ta không đón ngươi
Trá tim ta còn nóng hổi.

Ôi trái tim trần trụi
Chứa đựng thật nhiều
Cả một miền hoang liêu
Chẳng bao giờ mệt mỏi.....!