Một chiếc lá lìa cành chạm xuống
Động không gian suốt cõi nhớ khôn cùng
Chờ khắc khoải, bâng khuâng em đã đến
Tự bao giờ bàng bạc nhuốm yêu thương
Yêu yêu lắm vùi vào em giấc ngủ
Say mê em ru lành lạnh không lời
Để mở ra một khung trời rất lạ
Bồng bềnh em, hoài niệm chơi vơi
Con chim nhỏ hát vang lời lạc lõng
Trăng mồ côi mỏng mãnh trời xa
Sương giăng phủ mơ màng thiếu phụ
Khẽ đưa nôi thu dịu ngọt hiền hòa...!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét