Mệt mỏi.
Không muốn đi
Chẳng thể nằm ngồi
Ngán say lắm
Chán chường câu thơ củ.
Niềm thương ái trơ lì như đá
trống rỗng tận cùng bờ bến bao la...
Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013
Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013
>>>>>>>>>>>>>>>...
Nào khâu nhục nào rượu đế dọn ra
Đêm xứ Lạng trời nghiêng đất ngả
Có em gái má hồng như lửa
Ấm trời đêm quan tái chập chùng
Nào vịt quay, măng ớt zô…zô
Hít hà cười chảy hai hàng nước mắt
Mưa…mưa suốt vào đêm xa lắc
Này đệ, này huynh cạn chén đi thôi.
“Ai lên xứ Lạng quên lời…”
Say say lắm, lời ca dao còn vọng
Một chén nữa cho lời bay tình ngấm
Cho cuộc đời quên lãng lên ngôi.
Ha ha ha núi hôn núi, đồi hôn đồi
Những mái nhà trên non nghiêng mình
chuếnh choáng
Tiếng gươm đao, vó ngựa còn mê sảng
Muốn ngược thời gian làm lính
chiến biên cương.
Ôi! Rừng đêm thiêng
Mưa đã tạnh, hiện mảnh trăng bàng
bạc
Rượu rót mãi mà lòng hun hút
Mong một lần say nơi biên tái để
mà quên
Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013
Bài thơ để nữa...
Đã có lần trái tim ta biết hát
Và bồi hồi thổn thức nỗi niềm riêng
Có ngọn gió chạm vào miền xa nhất
Làm xôn xao tiềm thức ngủ yên...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)