Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

Lại...sến

Lâu rồi lại ghé căn lều củ
Cảm giác rêu phong chạnh nỗi niềm
Thơ xưa cũng thế bao buồn bã
Nhấc bút u hoài chút tình riêng.

Người qua kẻ lại "chừ" đâu vắng?
Chào hỏi xôn xao mới dạo nào
Mới biết ngày vui tựa gang ngắn
Nhìn đâu cũng thấy luống xanh xao.

Mùa này nơi ấy tràn tuyết trắng
Cô nhân thoáng nghĩ đến mà thương
Mùa này phương Nam tràn ánh nắng
Có em đêm đến thấy lạnh lùng.

Mỗi đời một cảnh buồn muôn mảnh
Ngán thay con tạo khéo trêu người
Bẻ bút ...nhưng rồi lòng thấp thỏm:
Mong ngày đoàn tụ tiếng cười vui>