Một chiếc lá lìa cành chạm xuống
Động không gian suốt cõi nhớ khôn cùng
Chờ khắc khoải, bâng khuâng em đã đến
Tự bao giờ bàng bạc nhuốm yêu thương
Yêu yêu lắm vùi vào em giấc ngủ
Say mê em ru lành lạnh không lời
Để mở ra một khung trời rất lạ
Bồng bềnh em, hoài niệm chơi vơi
Con chim nhỏ hát vang lời lạc lõng
Trăng mồ côi mỏng mãnh trời xa
Sương giăng phủ mơ màng thiếu phụ
Khẽ đưa nôi thu dịu ngọt hiền hòa...!
Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014
..........
Bao giờ cho hết cơn say
Bao giờ mới hết thơ ngây hỡi lòng
Bao giờ hết muốn đèo bòng?
Đa đoan có sẵn, xao lòng nhiều khi
....................................................
Xao xác gà gáy canh khuya
Bơ vơ hết nổi lối về vì sao?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)