Em a, tình yêu anh vẫn thế
Nguyên sơ như cái thuở ban đầu
Thời gian chẳng tàn phai ngọn lửa
Đỏ rực hoàng hôn nhớ về nhau.
Bể khổ trần ai bơi chưa hết
Đam mê một kiếp nỏ hề nguôi
Đêm trăng hành khất nơi sa mạc
Thống thiết cô đơn đến tuyệt vời...
Biết thân cũng chỉ là vô ngã
Và em cúc nhỏ chốn vô thường
Vậy mà vọng tưởng không kể xiết
Xuân hạ rồi thu vẫn ái hương
Nâng chén dấu yêu hồn say ngất
Ngàn kiếp anh vẫn chỉ anh thôi
Như cọng rơm vàng khô đến kiệt
Mùa đông bùng cháy một kiếp người!
Cồn Soi 30/9/2017
Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017
Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017
Ngày ấy yêu thương
Buồn da diết, nhớ miên man một ảnh hình chưa gặp, gửi khối tình vào hoang hoải chiều trôi
Vẫn như củ, theo thói quen, đi ra ruộng, ngó trời mây, quờ tay rượu cạn rồi
Nhiều ngày lắm, nhiều đêm quá, tháng năm dệt tình, chất chồng nên nổi nhớ
Đời vẫn say, rồi quên, rồi ngủ. Nhìn phía xa có đứa trẻ nghịch mộ chí bên chiều
Này, cái anh chàng có tuổi, chưa hết dại khờ nhưng tự dối lừa giỏi lắm, từng đêm
Để người say, bên vệ cỏ ven đường, thổn thức hoài, ngỡ nghe lời thương ái mãi gọi tên
Ngoãnh nhìn lui, bến sông, vườn chuối, trăng vàng, vắng tanh, lạnh rùng mình gan ruột
Lẩn thẩn ngẫm mùi hương trong ký ức, chợt tỉnh ra, lương thiện đến muộn phiền..........
Vẫn như củ, theo thói quen, đi ra ruộng, ngó trời mây, quờ tay rượu cạn rồi
Nhiều ngày lắm, nhiều đêm quá, tháng năm dệt tình, chất chồng nên nổi nhớ
Đời vẫn say, rồi quên, rồi ngủ. Nhìn phía xa có đứa trẻ nghịch mộ chí bên chiều
Này, cái anh chàng có tuổi, chưa hết dại khờ nhưng tự dối lừa giỏi lắm, từng đêm
Để người say, bên vệ cỏ ven đường, thổn thức hoài, ngỡ nghe lời thương ái mãi gọi tên
Ngoãnh nhìn lui, bến sông, vườn chuối, trăng vàng, vắng tanh, lạnh rùng mình gan ruột
Lẩn thẩn ngẫm mùi hương trong ký ức, chợt tỉnh ra, lương thiện đến muộn phiền..........
Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017
Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017
...nhớ xa xôi
Ta đi gom những làn hương
ướp vào trang vở nhỏ
vần thơ nghiêng rưng rưng hoài nỗi nhớ
người ơi có hay?
Có chén rượu thơm
chất chứa nồng cay
rót vào mênh mang chiều mời đối ẩm
người có say?
Thầm thì gọi tên
nhắn người đừng cô đơn nhé
còn ta như đứa trẻ
mơ giữa ban ngày..........
ướp vào trang vở nhỏ
vần thơ nghiêng rưng rưng hoài nỗi nhớ
người ơi có hay?
Có chén rượu thơm
chất chứa nồng cay
rót vào mênh mang chiều mời đối ẩm
người có say?
Thầm thì gọi tên
nhắn người đừng cô đơn nhé
còn ta như đứa trẻ
mơ giữa ban ngày..........
Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017
a-y
.........Nhẹ nhàng anh nắm tay gầy
Bao nhiêu hờn tủi dâng đầy song thu
Mới hay trời đã chuyển mùa
Thêm nhiều sương muối trêu đùa trên mai
Vầng trăng nhẫn nại u hoài
Vầng trăng nhẫn nại u hoài
Hạ tuần phai nét trang đài, "cô miên"
........................................
Đã không được tiếng dịu hiền
Nhưng rồi chịu hết ưu phiền vì anh
Ước gì mai vẫn còn xanh
Trăng còn chưa khuyết anh đền mình riêng
Than ôi mơ mộng hão huyền
Ngựa hoang quen lối, đa tình còn vương...
Một đời phung phí niềm thương
Đã chồn chân trước vô cùng núi non
Than ôi mơ mộng hão huyền
Ngựa hoang quen lối, đa tình còn vương...
Một đời phung phí niềm thương
Đã chồn chân trước vô cùng núi non
Thôi thì nắng quái chiều hôm
Cùng nâng chén rượu cho buồn ngất ngây....
Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017
Đi
Chán đời
Gã để hồn lêu lổng
Sang châu Âu
Phiêu diêu tuyết trắng lạnh người...
Có thiếu phụ hiền như mây gió
Cất tiếng ru vời vợi một đời.
Có tiếng thơ buồn êm như muôn kiếp
Dẫn lối ai đi, lạc lối phương trời
Có mối tình lặng thầm như tuyết
Hồn ngủ quên trong buốt giá tuyệt vời.
Gã để hồn lêu lổng
Sang châu Âu
Phiêu diêu tuyết trắng lạnh người...
Có thiếu phụ hiền như mây gió
Cất tiếng ru vời vợi một đời.
Có tiếng thơ buồn êm như muôn kiếp
Dẫn lối ai đi, lạc lối phương trời
Có mối tình lặng thầm như tuyết
Hồn ngủ quên trong buốt giá tuyệt vời.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)