Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

Ngày ấy yêu thương

Buồn da diết, nhớ miên man một ảnh hình chưa gặp, gửi khối tình vào hoang hoải chiều trôi
Vẫn như củ, theo thói quen, đi ra ruộng, ngó trời mây, quờ tay rượu cạn rồi
Nhiều ngày lắm, nhiều đêm quá, tháng năm dệt tình, chất chồng nên nổi nhớ
Đời vẫn say, rồi quên, rồi ngủ. Nhìn phía xa có đứa trẻ nghịch mộ chí bên chiều

Này, cái anh chàng có tuổi, chưa hết dại khờ nhưng tự dối lừa giỏi lắm, từng đêm
Để người say, bên vệ cỏ ven đường, thổn thức hoài, ngỡ nghe lời thương ái mãi gọi tên
Ngoãnh nhìn lui, bến sông, vườn chuối, trăng vàng, vắng tanh, lạnh rùng mình gan ruột
Lẩn thẩn ngẫm mùi hương trong ký ức, chợt tỉnh ra, lương thiện đến muộn phiền..........




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét