Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Thơ loạn xạ



Ô hô sao lại khổ vì nhau
Tục luỵ đa đoan đến bạc đầu
Nhậu vào là cóc cần chi hết
Cười mỉa nhân gian với bể dâu.

Ô hô muôn vạn mối tình thân
Lệ xưa thành biển đã bao lần
Gặp gỡ, biệt ly sầu muôn thuở
Vẫn biết Đông về cứ ngóng Xuân?

Một mai còn lại đống xương tàn
Có thành ngọn lửa chốn hồng hoang?
Vấn vít trần gian còn luyến ái
Hồn ma đêm về hoá chồn hoang?

Ô hô hay lại đến cùng trăng
Nghịch yêu đôi bồng đảo chị Hằng
Duy ngã độc tôn mà lướt khướt
Cười mãi cười mê cái hở hang.

Thôi ghét cái hư tìm cái thực
Trốn thực ta lại ảo cuồng chăng
Ghét mặt chuyến này về gọt tóc
Làm khách bộ hành với Đường Tăng.

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Anh Chí ơi!

Nhập một cuộc.Đời say nghiêng ngã
Buồn nhân buồn ta một thành đôi
Trò chuyện với bóng đen sóng soãi
Thèm tô cháo hành nơi vườn chuối xa xôi

Uốn con chữ càng thêm dặt dẹo
Hay hồn say dị tât mất rồi
Chữ thì đẹp ta làm cho thô thiển
thơ thì trong ta làm nhuốm bụi đời

Rồi rỗi rãi vụn vặt triết lý
Ba câu vè và kiến thức nông dân
tay vỗ ngực dương dương tự đắc
Hai chục năm sau sẽ có một anh hùng

Rót chén bạc mời trăng về nhậu
Để Hằng Nga trút bỏ xiêm y
Ôm bóng quế trong lòng đắm đuối
thoả nhục hờn cơn khát giữa canh khuya

Ôi thơ hỡi buồn cho thời buổi
Anh Chí không còn cụ Bá thì đông
Ngồi vọng tưởng thương anh giáo Thứ
Ngẩn ngơ hoài lầm lụi bến sông.....

Ngày tháng qua dần...

Mới rạo rực thôi xuân đã củ
Thời gian ngạo nghễ lặng thầm trôi
Muốn hoà với xuân lời chan chứa
Nghe như phảng phất tới thu rồi.
           
Tính níu nắng mai đà chới với
Hoàng hôn nhuộm tím nỗi tình riêng
Thôi làm chiếc lá rơi về cội
Bón gốc bàng xưa xanh một miền...!