Ô hô sao lại khổ vì nhau
Tục luỵ đa đoan đến bạc đầu
Nhậu vào là cóc cần chi hết
Cười mỉa nhân gian với bể dâu.
Ô hô muôn vạn mối tình thân
Lệ xưa thành biển đã bao lần
Gặp gỡ, biệt ly sầu muôn thuở
Vẫn biết Đông về cứ ngóng Xuân?
Một mai còn lại đống xương tàn
Có thành ngọn lửa chốn hồng
hoang?
Vấn vít trần gian còn luyến ái
Hồn ma đêm về hoá chồn hoang?
Ô hô hay lại đến cùng trăng
Nghịch yêu đôi bồng đảo chị Hằng
Duy ngã độc tôn mà lướt khướt
Cười mãi cười mê cái hở hang.
Thôi ghét cái hư tìm cái thực
Trốn thực ta lại ảo cuồng chăng
Ghét mặt chuyến này về gọt tóc
Làm khách bộ hành với Đường Tăng.