Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Quên!

Quên em
Bên bụi,
Bên bờ,
         bên cỏ cây 
                           hoa lá
 
                                               Nơi nơi nào cũng đẫm tình yêu
                                                  Anh đi trên đường vắng hoang liêu
                                                    Mưa axit tat zô đời
                                                     Mãi mãi...

Một chút nắng
             Cũng rộp phồng tê tái
      Một chút heo may
      Chạm vào ý nghĩ
Cũng đau.


Toàn thân anh
      Cho đến chiều sâu
         Đầy vết thương
           Đủ màu cảm xúc

                      Em ơi em
                           Cõi lòng tan nát
                                                      Vì yêu....!

1 nhận xét:

  1. Ở nhà cũ của ông bị mất , tui đọc bài này rùi. Tui thích đoạn
    " Một chút nắng
    Cũng rộp phồng tê tái
    Một chút heo may
    Chạm vào ý nghĩ
    Cũng đau."
    Đôi khi vậy thiệt đó ông. Nhớ thì đau, đau mà cứ nhớ thế mới đau.
    À, tối qua bà Tà có điện thoại cho tui. Giọng bả nghe như...em bé í. Vui lém.
    Quên nữa, đề nghị đồng chí Goc-pa-chop này nghiên cứu bỏ cái xác nhận dùm tui đi nha. chứ mỗi lần gõ com cho ông mắt tui tăng vài độ đó. Mai mốt tui hổng thấy đường nhìn ông bây giờ !

    Trả lờiXóa