Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Nhớ em

Em có buồn và đứng ngắm trăng non
Rồi hồi tưởng những gì ta đã nói
Có nhắm mắt nhớ phút giây chờ đợi
Nơi dạ hương thơm ngát chốn ta ngồi

Em có còn để tóc lệch đường ngôi
Như ngày xưa em dành cho anh đó
Có chọn dép mềm ôm chân nhỏ
Giữ gót son của lá ngọc cành vàng

Em có giận hờn rồi khóc một mình không
Lúc khổ đau chớ làm điều khờ dại
Có thổn thức ngã vào vai người ấy
Như đã từng yêu dấu biết bao năm...

(Ôi Tình yêu thổn thức đến triệu năm)
Dù ngày đó anh biết rằng em đã chọn
Anh kiêu hãnh khóc vào trong câm lặng
Như ngày xưa có chàng nhạc sĩ nghèo....

Không!
Chắc là em nhung lụa vạn lần hơn
Vẫn yểu điệu kiêu sa và quý phái
Bên gối bông hoà tiếng lòng êm ái
Như 30 năm trời đã sinh em.

Anh cố dằn lòng đừng nghĩ gì thêm
Chắc nơi đó giờ em đang hạnh phúc
Những cám dỗ mà em mơ ước
Nhưng trong tim anh
                         vẫn hoài mang lo lắng
                                     Sợ em buồn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét