Mãi miết đi trên đường mệt nhọc
Bến bờ xa là cõi vắng u sầu
Lòng vẫn biết mà không hề khóc
Bởi cuộc đời đã định số từ lâu....
Đôi khi muốn trên đường vô thức
Dưới tán cây trên hoang mạc trưa hè
Nhắm mắt lại thả hồn về nơi củ
Lắng tim mình rộn rã tiếng ve...
Nhưng hôm nay giữa hạ vàng bổi hổi
Thoáng như gặp hình bóng của xa xăm
Hồn những tưởng đã rêu phong phủ lối
Một cái nhìn thức dậy cả ngàn năm....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét