Thứ Hai, 7 tháng 10, 2019

Thương mãi thôi....!


Bất chợt một chiều hiu quạnh
Sau một cơn say não nùng
Lặng im nghe hồn lành lạnh
Mùa thu em đấy phải không?

Thu như nỗi niềm cô phụ
Thi nhân có kẻ chạnh lòng
Mùa thu như người tình củ
Cho hồn lữ khách bâng khuâng.

Rừng xưa lá vàng rồi đấy
Thơ ngây hoang dại nửa đời
Lặng ngồi nhìn hoa cúc nở
Thầm nhớ thầm thương khôn nguôi….!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét