Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Kỳ lạ...

Em dịu dàng và mong manh quá
Như mùa thu trong giấc mơ tôi
Có chiếc lá chạm vào miền sâu thẳm
Có heo may quyến rũ không lời...
                             Môi mấp máy hình như em gọi
                             Tự ngàn xưa tiền kiếp đã chia xa
                              Đưa tay với ôm niềm yêu bãng lãng
                               Mây vờn bay, hình bóng cứ nhạt nhòa...



                               
                                                

6 nhận xét:

  1. Gió mùa thu cứ vô tình chạm phải
    Lạnh heo may buốt giá giấc miên côi
    Bàn tay xương níu với khoảng hư vô
    Tìm nhân ảnh giữa mơ hồ lãng đãng ...

    Mùa cứ đi ta vụng về năm tháng
    Sưởi tim khô bằng giấc mơ đời
    Thả hồn say trong thăm thẳm chơi vơi
    Chờ hoang lạc xếp theo mùa lá rụng ...

    Trả lờiXóa
  2. Trả lời
    1. Khi màn đêm nhẹ nhàng buông xuống
      Kéo rèm buông, con tim nhỏ lại mơ
      Nỗi mê say tưởng đến dại khờ
      Ngồi cô độc nơi bến bờ hoang tưởng...


      Những ngày qua chưa thành kỷ niệm
      Sao tim buồn bùi ngùi quá đi thôi
      Phải chăng tình chưa đượm đã chia phôi
      Để tàng thu rẩy run rơi ngàn lá...

      Xóa
  3. Hãy cứ mơ một giấc mơ thật lạ
    Nếm hoang liêu, nếm mật ngọt chưa từng
    Nếm bờ môi nơi bể ái cùng ân
    Lời ru khẽ ngã vào vai của chuỵ

    Hãy mơ đi dù hoang đường một tí
    Dẫu rồi mai nơi thăm thẳm cô đơn
    Ngồi trong đêm nghe len lén tủi hờn
    Người xa quá và tình mong manh quá ...

    Trả lờiXóa
  4. Hãy cứ mơ dù muôn trùng cách trở
    Lời yêu thương ru mãi với tình thân
    Dù mong manh nhưng rất đỗi gụi gần
    Hương quấn quýt thơm môi cùng tóc xõa...

    Trả lờiXóa