Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

.............

Ta cùng đi vào đêm
Ùa mình vào thảm cỏ
Triệu triệu côn trùng nhỏ
Ngân tiếng đàn như nhung

Kìa trăng vàng đã nghiêng
Sao đèn trời đã thắp
Gió nhẹ nhàng ve vuốt
trong rộng dài vô biên

Ta ghen với ánh trăng
Phủ mình em không thiếu
Ta ghen với hương lúa
Thấm đẫm thân ngọc ngà

Ta tị hiềm ngọn gió
Nghịch tóc em bay bay
Ta ứớc như vì sao
Đọng mắt em sâu thẳm

Sao em lại thở dài
Để trời đêm run rẩy
Kìa giọt sương nhanh nhảu
Ghé bờ mi khi nào?

Cùng tan biến vào nhau
Trong vô biên vũ trụ
Vẫn sao thấy chưa đủ
Khao khát mãi người ơi.....

1 nhận xét:

  1. " Sao em lại thở dài
    Để trời đêm run rẩy
    Kìa giọt sương nhanh nhảu
    Ghé bờ mi khi nào? "

    Ui trùi ui, nói gì mà ngọt mún chít dzậy ông ? Trong veo nữa chứ.
    Tui công nhận một chuyện, yêu trong thơ, trong phim, bao giờ cuãng...ngọt ngào. Còn ở ngoài đời thì...chán mún chít.
    Như bài thơ này nè, yêu rất dễ thương, giàu hình ảnh đẹp. chứ ở ngoài mà rủ nhau ra đồng ngắm trăng sao thế này, coi chừng bị ...cướp, không cướp thì cũng có hỏa hoạn chứ chẳng chơi nha ông !
    Chọc ông chơi thui, cho ông chửi nghe cho đỡ buồn, chứ tui thích. hì hì

    Trả lờiXóa