Lên đồi
Đường mòn phiêu lãng
Đến Hư vô
Đồi cây im lặng
Mênh mang
Gió cợt đùa
Cảm xúc
Cỏ níu chân
Lữ khách.
Đìu hiu những nấm mộ ven đường.
Gặp cụ già
Tóc đã tuyết sương
Tay cầm nắm thơ khô quắt
Ngập ngừng
Lần hỏi đường
Lên đỉnh dốc.
Tiền nhân cười
Lạnh buốt:
" Người đã qua
đỉnh dốc
lâu rồi..."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét