Thôi đừng về đừng về nữa
Nơi người thân tựa cửa đứng chờ
Nơi tối đến bùng lên ánh lữa
Và chan hoà tiếng của trẻ thơ
Hãy đi đi đến cội nguồn thân ái
Đắm vào nơi hoan lạc Bồng lai
Cùng mỡ cửa tâm hồn buông tiếng thét
Dậy biển sâu, vang đến tận trời
Hỡi góc nhỏ của hồn ta, thương lắm
Ta là ai, hãy trả lời ta?
Như thuyền nhỏ sông nào cũng đắm
Một hiến dâng tha thiết đến vô bờ!
Ta về thôi ôm ghì niềm đau đớn
Thành thân thương, bạn của đồng hành
Bởi cuộc đời như viêt cát nhỏ
Sẽ chìm vào trong sắc biển xanh xanh...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét