Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Lên ngàn

Cứ ngỡ rằng trên ấy có bến tiên
Nên cứ dong buồm vượt lên ngàn tìm kiếm
Chèo, chèo mãi qua bao miền đau đớn
Bến Thiên Thai chỉ cách một tầm buông

Khi ra đi xuân biếc cả ruộng vườn
Nay thu đã nhuộm vàng muôn cây lá
Ngóng phía xa đất trời dài rộng quá
Ngoảnh nhìn lui sương khói phủ quê nhà.

Cánh buồm nâu tơi tả giữa bao la
Vang tiếng âm u với gió trời kiêu hãnh
Chèo, chèo đi với ước mơ cô quạnh
Tìm, tìm đi đến hy vọng đẹp tươi.
........................................................
........................................................
Một tầm buông yêu dấu của ta ơi
Thuyền dừng lại nơi bến bờ xa lạ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét