Bà Điền yêu! Về với nhau nhé,mai sau
Trời trở lạnh bà ngồi khâu vá
Ông ấy lim dim mà lo thiên hạ
Chuyện hợp tan, quốc tế năm châu
Ông ấy đọc thơ, hù hét, vỗ đùi
Gặp dòng văn hay ngôn từ như có cánh
Bà lườm yêu sau đôi mục kỉnh
"Cái ông này rõ khéo...trẻ con"!
Bà đi gom chút lá sả lá chanh
Rất chậm rãi gỡ từng dây mây trắng
Ông nhè nhẹ dội từng dòng nước ấm
Sợ bất ngờ mây theo gió bay đi.
Ông quên mặc áo ấm, khăn len
Trời thu lạnh bà giận hờn trách móc
Ông gặp bạn vong niên vài ly rượu nhạt
Bà âm thầm thức suốt canh thâu.
Bà Điền yêu! Trăng hạ tuần đã lên
Đem ghế mây ta ngồi nghe nhạc
Bà thiu thiu ông mắc màn nhẹ quạt
Lòng rưng rưng, ngắm bà ngủ tựa trăng tà.
Đôi hạc trắng từ truyền thuyết xa xưa
Mong manh lắm trong mơ hoài vỗ cánh....
...........................................................................
...........................................................................
Mình hẹn nhau ngày đó bà nghe
Mình hẹn nhau ngày đó bà nghe!
Một trong những bài tui thích, tui đọc chắc...cả chục lần rùi. Tui có tật thích bài nào thì đè mỗi bài ấy đọc đi đọc lại.
Trả lờiXóaCái tình già thật đầm ấm, chắc tụi mình nữa già, đứa nào cũng mơ được như vầy thui ông hén !
Ông nói với bà Điền của ông, để tui đi kiếm...ông Điền của tui tui nói.
hé hé
Mà tui đi kiếm, T cũng đi kiếm. Thui! Ta gặp nhau nhen?
Trả lờiXóa