Hoa xoan rụng trắng đường quê vắng
Xuân lại về không phải nét hương xưa
Có một kẻ đứng tần ngần cay đắng
Làm sao về, sao về được chốn xưa?
Bao năm tháng giờ chỉ là chớp mắt
Võ xoan nay từng lớp xù xì
Xuân vẫn trẻ biếc vào ngăn ngắt
Hồn đã già ngân những điệu sầu bi.
Nghe an lành ở bên kia đỉnh dốc
Muốn lên nhanh nhưng đuối sức dần
Hương quấn quýt thơm vào nuối tiếc
Nghe ngậm ngùi lại nhớ những ngày xuân
Thôi đành vậy để cho hồn tuột dốc
Bởi biết đâu là bến đỗ cuộc đời
Bởi đẹp nhất là những gì ta đã mất
Những tháng ngày thơm ngát xa khơi.
Nếu không có gì thay đổi, chắc chiều thứ sau tuần sau tui ra Quảng Bình á.
Trả lờiXóaKhi nào tới QB.Thuy ới tui một tiếng nha!
XóaTrắng đường những cánh hoa xoan
Trả lờiXóaNương nương em hỡi kẻo hoa tím bầm