Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Thơ thẩn cùng nhau...

Có ngọn lữa thiêu người không chết Cứ dật dờ trong cháy bỏng .. Cô đơn
Có con sóng vỗ hoài không dứt. Ướt tràn bờ những buổi hoàng hôn

Trăng khỏa mình tắm trong lòng biển cuộn Nghe rã rời thân xác miền phiêu du
Gió thao thiết ôm niềm ước muốn. Ghì niềm yêu cho dến thiên thu

Sóng cứ cuộn đi cát chiều hoang lạnh lắm Riết hoàng hôn cho môi tím lại hồng
Hãy cứ để cho sắc tàn lại thắm. Xanh bờ vui, thõa niềm nhớ , niềm mong

Chờ chi nữa gió qua miền hoang ái . Núi rừng khuya lạnh giá chốn sương gầy
Cùng nhau nhé, phút giây này mãi mãi. Ấm tình thân cho đến sớm ban mai.

Vẫn đôi bờ cỏ mờ sương mịt lối . Chờ quân vương với gió ngựa bao ngày
Loài hoa nhỏ, dịu dàng trinh nữ. Cớ chi buồn, người lính chiến về đây.
Đâu đường gươm sáng loáng giữ trên tay Cho giặc nữ rên la xin tha mạng (?)
Tên cướp nhỏ nghiêng mình run rẩy. Ghé môi hồng, buông khí giới ngất ngây,,,

2 nhận xét:

  1. Có giấc mơ nho nhỏ đủ để say
    Một chút ngọt lẫn vài ba vị đắng ...

    Trả lờiXóa
  2. Có sóng nổi ở nơi miền phẳng lặng
    Đậm bờ môi muối mặn gừng cay...

    Trả lờiXóa