Mùa hoa dẻ về đó rồi em
Rộn ràng tháng ba,đàn ong đi làm mật
Anh đứng giữa mùa xuân thơm ngát
Em còn nhớ không, mùa xuân xưa?
Em còn nhớ không trên đồi trưa
Cái buổi ấy anh được làm hoàng tử
Bông hoa dẻ tặng nàng công chúa
Chú dế giận hờn thương qua đi thôi!
Nhớ không em, sau giấc ngủ vùi
Khi chợt tỉnh nỗi bâng khuâng là lạ
Bắt chước người xưa, viết lên trên lá
Tên một người, biết có còn không?
Nhớ không em ngăn bàn nhỏ cuối phòng
Thư không đề tên gửi người ngồi bên cạnh
Má ửng hồng nụ cười lấp lánh
Người không xem, chỉ lấy hoa vàng
Thuở ấy mãi vui mà không biết hè sang
Bất chợt chia ly, lúc nào không biết nữa
Anh dắt em đi trốn mùa phượng đỏ
Vẫn không sao tránh được tiếng ve buồn
Anh đã đi qua những dòng sông
Em ở lại với cầu vồng bảy sắc
Hoa vẫn thơm những mùa bát ngát
Mãi trong anh thương nhớ phút giao mùa.
Biết rằng anh không thể trở về
Mùa lại đến xôn xao tình củ
Ước được trở về đùa vui nơi góc nhỏ
Hái hoa dẻ vàng dâng hết tuổi thơ em!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét