Hôm nay một ngày mưa, từng giọt rơi nhẹ miên man không thành tiếng, giăng mờ mắt ai khiến tầm nhìn chỉ là một màu sáng trắng ướt nước. Mùa Xuân đây chăng? Hay tiết Kinh trập ông trời gây mưa cho muôn loài bé nhỏ sinh sôi?
Ngồi nhắm mắt tưởng tượng ánh nắng ấm áp, đến cái rạo rực hổn hển như không gian đang chuyển động, đất trời như lớn lên, mở ra. Một đứa trẻ mải chơi, tung tăng chạy khắp, một chàng thanh niên ngơ ngẩn trước một xuân hồng chúm chím vừa thoáng qua...Hồi ấy như thế nào nhỉ? Thành ra ta không kịp đứng lại mà suy nghẫm, cho nên giờ cố nhớ chỉ là những hình dung mơ hồ như mưa giăng giăng.
Ngày ấy, cũng tiết như thế này, cùng nàng đi trên con đường chia ly, nổi thổn thức âm thầm không oà vỡ, chỉ thấy em lén cúi xuống lau những giọt mưa nhẹ vương trên gò má, ta hai đôi tay thừa thải, hết vặn vào nhau rồi buông thỏng bất lực mà không dám tạo thành một cử chỉ âu yếm; để luyến tiếc mãi đến bây giờ. Em mang mùa xuân đi đâu hỡi em? Để từ ngày đó cuốn theo bụi đời triền miên quên bẵng, những toan tính lo âu đêm ngày, để tháng năm vụt qua như chớp mắt, xuân đã thành hoài niệm mất rồi.
Ừ, tuổi trẻ nông nổi, nhưng sao bây giờ ta vẫn thấy không minh triết? Phải chăng chỉ số IQ thiên định khiến mình như thế? Hay trái tim yếu đuối mãi vẫn không lớn? Cứ mơ hoài về một mùa xuân cho dù biết không tới bao giờ?
Thực ra không có quá khứ, thực ra không có tương lai. Ta chỉ tồn tại, đang tồn tại, thế thôi. Quá khứ cũng có những ngày như thế này, mưa giăng trắng và mây mù u uẩn. Tương lai cũng sẽ có những ngày như thế này, gieo vào lòng người những nỗi u hoài lành lạnh khiến lòng cứ vẫn vơ về cái củ và ao ước với điều mới tuyệt vời.
Đời nên có một chút buồn, để mới thấy niềm vui quý giá. Đời không nên vui mãi, hoan lạc mãi đó là sắp lụi tàn. Không nên viên mãn bất cứ điều gì, như ánh sáng còn bị bẻ cong huống chi...
Nhớ người xưa nói:"Tri nhân tiện nhân hà thời nhân; Tri túc tiên túc hà thời túc". Tạm hài lòng, đi kiếm cái gì đó lai rai mà rên ư ử. Như con Cún ngủ mê. Khà khà.
Tui ghét hay đôi tay của ông . Vặn chi dzạ ? Buông thõng chi dzạ ? có tay để làm gì mà...vô duyên dzữ dzậy trời ? thiệt là....muốn quăng cho ông quả lựu đạn ông bùm lun cho rồi.
Trả lờiXóaMà thôi, qua rồi thôi, nhiều khi vậy mà người ấy đẹp mãi trong lòng ông. chứ có được nhau rồi biết đâu...ông sẽ chẳng buồn nhớ tới cái ngày mưa lất phất chi chi ấy.
Dạo này bận lắm sao mà ông chả thấy bóng dáng đâu dzậy hả ? Khỏe không dzạ ? Bà Tà hỏi Face thật sự của ông là gì để Bả ad vô bả lên đọc thơ ông kìa. Vì máy di động vô blog rất là chậm. Ông cho tui cái face đúng của ông coi, tui kết dí ông cái face đặc biệt của tui . Nha.
Tui vẫn khoẻ, nhưng hơi lu bu công chiện, lo nhiều thứ; Còn Facebook tui thấy hơi nhốn nháo nên tui ít ghé chỗ đó. Ta gặp nhau nơi ruộng nầy cũng được Thuy nha!
Trả lờiXóaừ, là Tà hỏi , nên tui hỏi lại ông thui. chứ tui cũng thích blog hơn. Face tui toàn nói linh tinh cho đỡ bùn . hì hì
XóaỪ ,tui hỏi face ông ,Để khi tui dzô thăm Tám Thuỳ tui ghé thăm người bạn MT của tui luôn ,chạy qua chạy lai hai bên blogpost và face thì tui hong đủ th̀i gian ,nhưng mà hong sao ,bên nào cũng được hết ,miễn là trong lòng nhớ về nhau lâu lâu đô quăng lựu đạn cũng dzui mà há .hì hì
Trả lờiXóaTui biết ông bận việc ,Thuỳ cũng vậy .Nhớ lâu lâu ới nhau nha để tui biết là vẫn còn ...thở ,hehe
Hiiiii. Chừng nào còn thở thì còn ới nhau! mà dạo này sao thở gấp quá trời!
Trả lờiXóa