Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Chiêm nghiệm

Để có những kinh nghiệm rất bình thường
Tôi đã từng nuôi khát vọng
Đi
và không biết về đâu.
                         Lao vào đêm, như con tàu
                         Chẳng biết đâu là sân là sân ga cuối.
Qua năm tháng làm nên kỷ niệm
Rồi từng lần đánh rơi
Đổi lấy những điều ngậm ngùi
Trên từng bước chân phiêu lãng.
                         Tôi ngồi khóc vùi
                         Nơi bờ xa bình lặng
                         Rồi chẳng viết nên lời
                         Nơi mình đã đến!

6 nhận xét:

  1. thui, đừng khóc. Tui đưa ...xô ra hứng nè !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui mang thêm qua mấy cái xô nữa nè .Tại tui hỏng biết ...lội .hì hì
      Mùa xuân vui nhé bạn của tui ơi...

      Xóa
    2. Hì hì! Khóc bù lu bù loa e sướng hơn! Phải không Tà?

      Xóa
  2. Tui qua thăm ông nè ,gần Tết công việc mần ná thở hỉ ? Mần răng cũng chừa lại thời gian ăn Tết hen .
    Chúc ông và gia đình đón Tết vui.

    Trả lờiXóa
  3. Ủa! Qua hồi nào mà tui chẳng hay?
    Hồi sáng đến giờ tui cứ lang thang nhà của Tà va Thuy đấy, đọc miết.
    Giờ bắt đầu chuẩn bị nghỉ cơ quan, lao về nhà, mần ná thở luôn!
    Chúc HN vui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui qua hồi ...nảy giờ .nhà cửa trống huơ ,thôi tui dìa nhen ,lao về nhà cũng lao từ từ hén ,gần tết đường phố ì xèo xe cộ .

      Xóa